Bài viết

Đoàn xã (112)

Buổi chiều định mệnh ngày 24 tháng 7

Tây Ninh19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi chiều định mệnh. Khoảng 16 giờ 30 phút, sau nhiều đợt đánh phá sáng và trưa, bầu trời Đồng Lộc bỗng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tần nhận lệnh đưa tiểu đội ra mặt đường để san lấp hố bom, mở đường cho đoàn xe vận tải chuẩn bị vượt tuyến vào buổi tối. Mười cô gái, mười chiếc áo thanh niên xung phong bạc màu, tay cầm cuốc xẻng, nhanh nhẹn xông ra trận địa. Họ vừa làm vừa gọi nhau í ới. Tần đứng trên cao, đôi mắt sắc sảo quan sát phía chân trời. Đột ngột, tiếng gầm rú từ phía biển Đông xé toạc không gian. Một tốp máy bay phản lực Mỹ bất ngờ ập đến. “Nằm xuống! Tất cả nằm xuống!” – Tiếng Tần hét vang. Nhưng trận bom ấy quá ác liệt. Một quả bom đã rơi trúng cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn. Một tiếng nổ rung trời chuyển đất. Khói bụi mù mịt bao trùm lấy trận địa. Khi khói tan, Ngã ba Đồng Lộc chỉ còn là một vùng bình địa lặng ngắt. Đồng đội từ các đơn vị khác lao đến, nghẹn ngào gọi tên từng người: “Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi!...” nhưng chỉ có tiếng gió đại ngàn đáp lại. Mọi người dùng tay, dùng xẻng bới từng tấc đất. Sau nhiều giờ tìm kiếm, họ lần lượt tìm thấy các chị. Võ Thị Tần nằm đó, tay vẫn nắm chặt chiếc cán xẻng, gương mặt thanh thản như đang ngủ. Chiếc gương soi nhỏ trong túi áo chị đã vỡ, nhưng lý tưởng của chị thì sáng mãi. Chín người đã được tìm thấy, riêng chị Cúc vẫn nằm sâu trong lòng đất, phải đến 3 ngày sau đồng đội mới tìm được chị bằng bài thơ đầy nước mắt: “Cúc ơi! Em ở đâu?”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn