Bài viết

Đoàn xã (122)

Bản trường ca về lý tưởng sống

Tây Ninh19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng thác người anh hùng ấy, cái tên Lê Văn Huỳnh – người sinh viên K13 Đại học Bách khoa Hà Nội – đã trở thành huyền thoại. Bức thư anh viết vào ngày thứ 77 của chiến dịch (11/9/1972) không chỉ là một kỷ vật, mà là bản trường ca về lý tưởng sống của một thế hệ. Anh viết cho người vợ trẻ mới cưới vẻn vẹn 6 ngày: “Anh viết thư này cho em để phòng khi anh không còn nữa”. Những dòng chữ bình thản đến lạ kỳ trước cái chết cho thấy một tâm thế tận hiến tuyệt đối. Anh không chỉ dặn dò vợ tìm hạnh phúc mới, an ủi mẹ già, mà còn chỉ dẫn chính xác vị trí mình sẽ nằm lại tại thôn Nhan Biều bên dòng Thạch Hãn. Sự dự cảm ấy không phải là điều thần bí, mà là sự chuẩn bị chu đáo của một người lính đã sẵn sàng hóa thân vào đất mẹ.

Sự hy sinh của Lê Văn Huỳnh và hàng vạn đồng đội đã khiến dòng sông Thạch Hãn trở thành một dòng sông tâm linh. Mỗi khi chèo thuyền qua đây, lòng người lại thắt lại trước câu thơ: “Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ, đáy sông còn đó bạn tôi nằm”. Máu xương của các anh đã hòa tan vào sóng nước, vào từng tấc đất Thành cổ, để hôm nay cỏ vẫn xanh non một màu xanh bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn