Đoàn xã (163)
Chân đất lên đường đánh Pháp
Tôi ghé thăm ông Chu Văn Tiếp trong một buổi chiều đầu tháng Tư này. Gặp ông, tôi không khỏi ngạc nhiên khi ở vào độ tuổi 88 nhưng ông vẫn còn rất nhanh nhẹn, hoạt bát và đầy minh mẫn. Ký ức về những trận đánh ác liệt nhưng rất đỗi hào hùng của người cựu chiến binh già đã đi xuyên qua 2 cuộc chiến vì thế lại càng dâng lên như gió lốc.
Ông Tiếp sinh ra tại xã Thanh Cát (nay là xã Cát Văn), huyện Thanh Chương, một làng quê yên bình bên dòng sông Lam. Tháng 7/1953, khi vừa tròn 17 tuổi, ông đã viết đơn tình nguyện tham gia kháng chiến chống Pháp. Thời điểm đó, cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta đang bước vào giai đoạn ác liệt. Dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng ông được biên chế vào Trung đoàn 95, Sư đoàn Bộ binh 325. Đây là 1 trong 6 đại đoàn chủ lực đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, được thành lập ngày 11/3/1951, trên cơ sở một số trung đoàn chiến đấu ở Khu 4 cũ (Bắc Trung Bộ). Trong suốt những năm tháng chiến tranh, đơn vị này còn có tên gọi khác là Đoàn Bình Trị Thiên.
Ông Tiếp kể, ngày đó quân đội ta còn rất thiếu thốn, từ quân tư trang cho đến vũ khí chiến đấu. Từ xã Thanh Cát, sau khi viết đơn tình nguyện ra trận, ông Tiếp ngay lập tức trải qua khóa huấn luyện cấp tốc và theo đơn vị hành quân ra khu vực đồng bằng sông Hồng.
Trong cuộc tiến công chiến lược Đông-Xuân 1953-1954, khu vực phía Nam vùng đồng bằng sông Hồng là một mặt trận quan trọng giúp chia lửa với chiến trường Bắc Bộ và Điện Biên Phủ, góp phần giải phóng thị xã Ninh Bình, Phủ Lý và thành phố Nam Định. Đồng thời, cắt đứt con đường tiếp viện của địch cho chiến trường Tây Bắc, góp phần cùng với toàn quân làm nên “Chiến thắng Điện Biên chấn động địa cầu” vào ngày 7/5/1954.
Ông Tiếp vẫn còn nhớ như in những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tin tức về những thất bại của địch trên khắp các chiến trường liên tục báo về. Chiến đấu với đôi chân trần, chiếc mũ tre tự đan, cùng những bữa cơm không đủ no, nhưng những người lính trẻ luôn hừng hực khí thế. Nhớ nhất là những hôm mưa dầm, gió bấc, anh em vừa đào chiến hào, vừa vận chuyển vũ khí sẵn sàng chờ được lệnh cấp trên ra trận, không ai màng đến khó khăn, gian khổ. Sau những trận đánh oai hùng trên đường số 1, chặn đánh con đường rút lui của địch, điều làm ông Tiếp buồn nhất là nhiều anh em, đồng đội đã ngã xuống nơi chiến trường khi tin thắng trận chỉ còn cách vài giờ.
Sau khi giành thắng lợi ở Điện Biên Phủ, đồng thời, kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp kéo dài 9 năm, ông Tiếp lại cùng đơn vị hành quân về đóng tại bờ Nam sông Bến Hải, nơi đất nước ta đang bị chia cắt tạm thời tại vĩ tuyến 17. Đến năm 1963, sau hơn 10 năm quân ngũ và có 9 năm trực tiếp bám trụ ở tuyến lửa Vĩnh Linh, ông phục viên về quê Thanh Chương, rồi từ năm 1964 lên Tân Kỳ xây dựng kinh tế mới.



