Bài viết

Đoàn xã (186)

Huyền thoại H63

Tây Ninh19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tổ chức xây dựng Cụm tình báo H63, điều đầu tiên ông Tư Cang nghĩ tới là lời dạy của Bác Hồ về công tác tình báo: “Phải luôn luôn dựa vào dân và đi sát địch thì mới có kết quả”. Làm tình báo ngay ở sào huyệt giặc, ông nói với anh em rằng, ghi vô trong ngực 4 chữ “coi như chết rồi” khi làm nhiệm vụ.

Nhưng với ông Tư Cang, Nhân dân mới là anh hùng chân chính, đúng nghĩa nhất. Công lao che chở, đùm bọc, hy sinh của bà con để bảo vệ, ủng hộ cách mạng thì không có gì so sánh được. Không có thế trận lòng dân vững chắc thì Cụm tình báo H63 khó bề hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Dưới quyền chỉ huy của ông Tư Cang là “điệp viên hoàn hảo” Phạm Xuân Ẩn. Với vỏ bọc nhà báo, ông Ẩn tung hoành ngay giữa hang ổ địch, thu thập được rất nhiều tài liệu, tin tức có giá trị chiến lược chuyển ra cho cách mạng, đóng góp lớn vào việc hoàn thành nhiệm vụ của Cụm H63.

Về cuộc tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân năm 1968, ông Tư Cang chiêm nghiệm: “Bác Hồ nói rồi, đánh cho Mỹ cút trước, rồi kiểu gì kiểu nguỵ cũng nhào. Mậu Thân năm 1968 chính là cú đánh trời giáng để đánh bại hoàn toàn, tận gốc ý chí xâm lược của Mỹ”.

Giọng nói ông Tư trầm xuống: “Ðợt 1 tiến công, ta tổn thất nhiều. Dù vậy, trận đánh vào đại sứ quán Mỹ phải được lịch sử coi là một chiến công hiển hách, một mốc son chói lọi. 11 chiến sĩ dám đánh thẳng vào Ðại sứ quán Mỹ, leo đến tầng 3, trụ đến viên đạn cuối cùng, con người cuối cùng. Trận này làm hoảng loạn tới cả Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson”.

Ðiện khẩn từ tình báo miền, do ông Sáu Trí (Thiếu tướng Nguyễn Văn Khiêm, khi ấy là Trưởng phòng Tình báo Miền - B2) gởi ông Tư Cang: “Một cán bộ cao cấp của ta vừa ra hàng giặc, đồng chí hãy ra ngay Sài Gòn lấy bản cung của hắn đem về. Việc rất gấp”. Trên đường trở lại Sài Gòn, ông Tư Cang mua tờ báo Thần Chung, trang nhất có hàng chữ lớn: “Thượng tá Tám Hà đã trở về với chánh nghĩa quốc gia”. Dưới chữ là cái ảnh lớn, gồm Tám Hà, Tư lệnh quân viễn chinh Mỹ, tướng 4 sao Westmoreland, và tên đại tá nguỵ Phạm Quốc Thuần.

Việc thu thập lời khai của tên phản bội chiêu hồi Tám Hà (tức Trần Văn Ðắc, Trung tá, Phó chủ nhiệm Chính trị cánh quân phía Bắc của ta đánh vào Sài Gòn đợt 1 Mậu Thân) được triển khai nhanh chóng, với sự chỉ đạo trực tiếp của ông Tư Cang và sự phối hợp tài tình của ông Phạm Xuân Ẩn. Có trong tay bản khai đầy đủ, ông Tư Cang nghĩ: “Kiểu này đánh đấm gì nữa, tên phản bội Tám Hà khai hết ráo trọi kế hoạch tấn công đợt 2 của ta”. Nhưng bằng trực giác và tính cẩn trọng của nghề tình báo, ông Tư Cang cùng với ông Ẩn vẫn tiếp tục thu thập tin tức từ các phía để có một báo cáo đầy đủ, cùng với đó là sự phân tích, tham mưu tối ưu nhất có thể, chuyển về trên.

Nguồn tin của ông Phạm Xuân Ẩn thu thập được quá quan trọng, có giá trị mang tầm chiến lược. Tổng thống Mỹ Johnson rất sợ ta tiếp tục đánh lần 2. Và nếu ta tấn công “đánh bồi, đánh nhồi” lần nữa thì Mỹ chỉ có nước “thương lượng rút quân”.

Khi đã có đầy đủ thông tin, ông Tư Cang soạn báo cáo và tham mưu về trên, trong đó có đoạn: “Tôi đề nghị cấp trên nếu đã chuẩn bị sẵn sàng các mặt thì ta chấp nhận hy sinh, dồn sức đánh một đợt nữa vào Sài Gòn”. Ðến đây, ông Tư Cang nghẹn ngào: “Cái giá của hoà bình, độc lập là biết bao xương máu, hy sinh”...

Cụm tình báo H63 hoạt động trong điều kiện cực kỳ gian khó, nguy hiểm, sinh tử cận kề, nhưng tuyệt đối an toàn, đảm bảo bí mật, đường dây thông suốt, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao suốt từ năm 1962 đến ngày toàn thắng. Trong đó, đóng góp của H63 vào mục tiêu chiến lược là đánh bại ý chí xâm lược của Mỹ trong sự kiện tết Mậu Thân 1968 về mặt thông tin tình báo có ý nghĩa rất quan trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn