Bài viết

Đoàn xã (190)

Một đêm cuối năm 1972

Tây Ninh19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, tuyến đường sắt qua Hà Tĩnh nhiều lần trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Các đoàn tàu vận chuyển hàng hóa chiến lược thường chỉ hoạt động vào ban đêm để tránh bị máy bay phát hiện. Ông Nguyễn Văn Quý khi đó là một lái tàu trẻ tuổi nhưng đã đảm nhận nhiều chuyến đi đặc biệt nguy hiểm.

Một đêm cuối năm 1972, ông nhận lệnh vận chuyển khẩn cấp một đoàn tàu chở thuốc men, lương thực và thiết bị quân sự vào tuyến trong. Vấn đề nằm ở chỗ cây cầu duy nhất trên tuyến vừa bị bom đánh hư hỏng nặng trước đó vài giờ.

Đội công binh chỉ kịp gia cố tạm thời và thông báo rằng cây cầu có thể chịu được duy nhất một chuyến tàu trọng tải lớn trước khi phải đóng lại để sửa chữa hoàn toàn.

Nếu chuyến tàu không đi kịp trong đêm đó, kế hoạch vận chuyển phía trước sẽ bị đình trệ nghiêm trọng.

Ông Quý được quyền từ chối nhưng ông đã nhận nhiệm vụ.

Khi đoàn tàu tiến gần cây cầu, toàn bộ đèn đều tắt để tránh lộ mục tiêu. Ông chỉ có thể quan sát qua ánh trăng mờ và tín hiệu từ đội công binh phía trước.

Ông kể khoảnh khắc bánh tàu bắt đầu lăn qua cây cầu là thời gian dài nhất cuộc đời mình.

Tiếng kim loại rên rỉ vang lên liên tục.

Một nhịp cầu rung lắc dữ dội khiến nhiều toa phía sau chao đảo.

Ông phải giữ tốc độ chính xác tuyệt đối — quá nhanh có thể làm cầu sập, quá chậm sẽ tăng tải trọng quá lâu.

Khi toa cuối cùng qua được bờ bên kia an toàn, phía sau vang lên tiếng nứt lớn.

Một phần cây cầu đổ sập xuống dòng sông.

Ông ngồi lặng trong buồng lái rất lâu vì biết chỉ chậm vài phút, hậu quả sẽ khôn lường.

Ông luôn nói đó là chuyến tàu nguy hiểm nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn