Đoàn xã (26)
mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tám – Người mẹ của năm người con liệt sĩ
Nguyễn Thị Tám (1912 - 1991) mẹ Việt Nam anh hùng, quê ở xã Tân Lập, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An. Mẹ sinh ra 8 người con trai và 1 con gái, trong đó có 5 người con là liệt sĩ (Nguyễn Văn Đội, Nguyễn Văn Yến, Nguyễn Văn Mười, Nguyễn Văn Hùng, Nguyễn Văn Tổng). Sau Cách mạng tháng Tám thành công, các con của mẹ lần lượt lên đường kháng chiến, chỉ còn cha với mẹ ở nhà vừa lo giúp việc hậu phương, đối phó với kẻ thù, vừa sản xuất nuôi cách mạng. Những năm 1962-1963, giặc chủ trương đàn áp gia đình cách mạng, chúng bắt mẹ quỳ hương thâu đêm, rồi đưa lên biên giới phá rừng khai hoang; Mẹ trốn về, giặc lại truy bắt nên cha, mẹ phải bỏ xứ lên tận Hồng Ngự (Đồng Tháp) sống tạm trên biên giới, làm mướn sống cùng bà con Khơ-mer nhưng mẹ vẫn kiên quyết động viên các con giữ vững tinh thần chiến đấu. Suốt những năm dài gian khổ, lòng mẹ quặn đau khi biết 5 người con lần lượt ngã xuống ngoài chiến trường. Những người con còn lại cũng là thương binh, bệnh binh, các anh đã cống hiến một phần máu xương cho sự nghiệp giải phóng quê hương. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ VNAH tại quyết định số 394 KT/CTN ngày 17-12-1994.
Trong lịch sử đấu tranh cách mạng của quê hương Mộc Hóa anh hùng, hình ảnh những người mẹ Việt Nam âm thầm hy sinh cho độc lập dân tộc luôn là biểu tượng thiêng liêng và cao đẹp. Trong số đó, Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tám, quê ở xã Tân Lập, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An (nay thuộc tỉnh Tây Ninh), là một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ.
Mẹ sinh năm 1912 trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh gian khổ và đầy mất mát. Mẹ sinh được:
8 người con trai
1 người con gái
Trong đó có:
05 người con là liệt sĩ
gồm:
Nguyễn Văn Đội
Nguyễn Văn Yến
Nguyễn Văn Mười
Nguyễn Văn Hùng
Nguyễn Văn Tổng
Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, những người con của mẹ lần lượt lên đường tham gia kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ nơi vùng quê Tân Lập trở thành hậu phương cách mạng, nơi cha mẹ vừa lao động sản xuất, vừa âm thầm góp sức nuôi giấu, bảo vệ lực lượng kháng chiến.
Những năm 1962 – 1963, chiến tranh ngày càng ác liệt, địch đẩy mạnh đàn áp các gia đình có người tham gia cách mạng. Gia đình mẹ Nguyễn Thị Tám trở thành đối tượng bị theo dõi và khủng bố.
Chúng bắt mẹ:
Quỳ hương suốt đêm để tra khảo;
Đưa lên vùng biên giới phá rừng khai hoang nhằm cô lập tinh thần cách mạng.
Nhưng dù bị đày ải, cực hình, mẹ vẫn không khuất phục. Khi trốn được về quê, mẹ tiếp tục bị truy bắt. Không còn cách nào khác, cha mẹ phải rời quê lên tận vùng Hồng Ngự (Đồng Tháp) sinh sống tạm bợ nơi biên giới, làm thuê làm mướn cùng bà con Khmer để tồn tại qua ngày.
Dẫu cuộc sống cơ cực, thiếu thốn và luôn đối diện hiểm nguy, mẹ vẫn một lòng son sắt với cách mạng. Điều khiến mọi người cảm phục nhất là dù phải chịu biết bao mất mát, mẹ vẫn luôn động viên các con:
“Phải giữ vững tinh thần chiến đấu, còn đất nước là còn trách nhiệm.”
Suốt những năm dài chiến tranh, người mẹ già lần lượt nhận tin dữ khi:
5 người con anh dũng hy sinh ngoài chiến trường.
Nỗi đau ấy như xé lòng người mẹ. Nhưng vượt lên tất cả, mẹ không gục ngã. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con là để đổi lấy hòa bình cho quê hương, cho dân tộc.
Không chỉ có những người con là liệt sĩ, những người con còn lại của mẹ cũng là:
Thương binh;
Bệnh binh;
Các anh đã cống hiến một phần máu xương cho sự nghiệp giải phóng quê hương, đất nước.
Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Tám là biểu tượng cao đẹp của:
Lòng yêu nước nồng nàn;
Đức hy sinh vô bờ bến;
Tinh thần kiên trung, bất khuất của người mẹ Việt Nam.
Để ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, ngày 17 tháng 12 năm 1994, Nhà nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý: Mẹ Việt Nam Anh Hùng
Năm 1991, mẹ qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình và quê hương. Nhưng hình ảnh người mẹ có năm người con là liệt sĩ vẫn mãi là tượng đài bất tử về chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng thêm thấm thía giá trị của độc lập, tự do và càng phải biết sống trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.



