Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đoàn xã (43)

Người anh hùng chân trần chí thép của bầu trời Việt Nam

Tây Ninh19/05/2026Quốc Thịnh (Trường THCS Tân Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người mà cuộc đời họ

tựa như một bản hùng ca lặng lẽ, kết tinh cả nỗi đau và niềm tự hào của

đất nước. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy –

người phi công huyền thoại đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất

của thế kỷ XX – không chỉ là nhân chứng của thời gian, mà còn là biểu

tượng bất diệt của đức hy sinh, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của

con người Việt Nam.

Anh hùng Nguyễn Văn Bảy (tên khai sinh là Nguyễn Văn Hoa), sinh năm

1936 và mất ngày 22 tháng 9 năm 2019. Ông hưởng thọ 83 tuổi. Quê

ông ở xã Hòa Thành, huyện Lai Vung, tỉnh Sa Đéc (cũ), nay thuộc tỉnh

Đồng Tháp.

Những năm sau ngày đất nước giải phóng và hoàn thành nghĩa vụ quân

ngũ, ông cùng người vợ thủy chung là bà Trần Thị Niên trở về căn nhà

nhỏ giữa vùng đất miền Tây sông nước, thuộc huyện Lai Vung, tỉnh

Đồng Tháp.

Vùng đất Lai Vung vốn là vựa cây trái trù phú của vùng đất Nam Bộ, vào

mùa nước nổi, phù sa sông Hậu dâng cao bồi đắp cho những vườn quýt

hồng, xung quanh là những con kênh rạch chằng chịt; dòng nước ngọt

lành từ thượng nguồn về giúp cây trái sinh sôi. Thiên nhiên đã ưu đãi

ban tặng cho nơi đây nguồn sản vật dồi dào và hun đúc nên những con

người miền Tây chất phác, bộc trực.

Vào khoảng năm 1953, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hoa khi ấy mới

17 tuổi, vì không chịu khuất phục trước cuộc hôn nhân do gia đình sắp

đặt từ sớm, đã trốn nhà để đi theo tiếng gọi của cách mạng. Cái tên

"Nguyễn Văn Bảy" cũng từ đó mà gắn liền với cuộc đời ông, bởi ông là

người con thứ bảy trong gia đình theo cách gọi thân thương của người

dân Nam Bộ.

Năm 1954, ông theo đoàn quân tập kết ra Bắc. Thời đó, miền Bắc đang

dốc lòng xây dựng chủ nghĩa xã hội và chuẩn bị chi viện cho miền Nam,

cuộc sống tuy còn nhiều gian khổ nhưng tiếng còi tàu, tiếng máy reo

trên các công trường đã phá tan không khí ảm đạm của những năm

tháng chiến tranh trước đó.

Sinh sống và học tập ở miền Bắc, rồi được quân đội tuyển chọn sang

Trung Quốc học lái máy bay chiến đấu, người chiến sĩ vùng quê sông

nước vốn chỉ quen với việc lội ruộng, chăn trâu quần quật nên ông

không biết nhiều chữ, lúc đi bộ đội ông mới chỉ học hết lớp 3 trường

làng. Để có thể làm chủ những cỗ máy chiến đấu siêu âm hiện đại, ông

và các đồng đội đã trải qua những ngày tháng nỗ lực tột bậc để hoàn

thành chương trình học từ lớp 3 thẳng lên lớp 10 chỉ trong vòng vài năm

ngắn ngủi.

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền

Bắc, phi công Nguyễn Văn Bảy chính thức xuất kích trận đầu tiên trên

chiếc tiêm kích phản lực MiG-17 thô sơ. Từ nơi tuyến đầu bờ cõi, ông

đã trực tiếp đối đầu với các loại máy bay siêu âm hiện đại bậc nhất của

Không quân và Hải quân Mỹ.

Từ năm 1965 đến năm 1968, phi công Nguyễn Văn Bảy đã trực tiếp bắn

hạ 7 máy bay hiện đại của Mỹ (bao gồm các loại F-4, F-105 và F-8) mà

không một lần bị bắn rơi hay phải nhảy dù. Với chiến công lẫy lừng này,

ông đạt đẳng cấp phi công "Ace" (danh hiệu thế giới dành cho phi công

bắn rơi từ 5 máy bay địch trở lên) và được chính quyền buộc kẻ thù phải

khiếp sợ mỗi khi nghe danh.

Bảy chiếc máy bay địch bị bắn rơi làm lòng quân dân cả nước nức lòng,

riêng bản thân ông luôn thầm lặng, chịu đựng những áp lực khủng khiếp

của những trận không chiến sinh tử. Ông tiếp nhận những chiến công

không phải bằng sự tự mãn mà bằng chính trái tim vĩ đại của một người

chiến sĩ yêu nước.

Đằng sau hình bóng của một người anh hùng với vóc dáng nhỏ nhắn

tầm 1,60 mét và cân nặng khiêm tốn, ít ai biết thời kháng chiến, người

phi công ấy nhiều đêm cặm cụi nghiên cứu bản đồ bay, tìm tòi những

phương án tác chiến độc đáo. Nhiều phi công Mỹ thắc mắc không hiểu

sao máy bay Việt Nam lại có thể xuất hiện bất thình lình và áp sát ở cự

ly cực gần để nổ súng; họ đâu biết rằng ông đã vận dụng lối đánh "bám

thắt lưng địch mà đánh" đầy mưu trí và dũng cảm.

Người bạn đời thủy chung – bà Trần Thị Niên – đã cùng ông trải qua

những năm tháng thăng trầm của lịch sử. Thương cảnh vợ một mình vò

võ nuôi con nơi quê nhà, ông luôn nỗ lực chiến đấu để sớm ngày thống

nhất đất nước. Ngày mùng 1 tháng 1 năm 1967, ông vinh dự được Chủ

tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang

nhân dân và được Bác tặng 7 chiếc Huy hiệu cao quý.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Đại tá Nguyễn Văn Bảy giữ

chức Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Không quân. Đến năm 1990,

khi nghỉ hưu, ông quyết định rời thành phố, đón vợ về lại mảnh đất quê

nhà Lai Vung để chung sống. Ông tự tay đào ao thả cá, quấn chiếc khăn

rằn, mặc áo bà ba cặm cụi cuốc đất trồng cây như một lão nông tri điền

thực thụ, sống cuộc đời thanh bạch giữa tình yêu thương của gia đình

và chòm xóm.

Anh hùng Nguyễn Văn Bảy đã được Nhà nước trao tặng nhiều phần

thưởng cao quý. Nhưng do tuổi cao, sức yếu, ông đã qua đời vào ngày

22 tháng 9 năm 2019, hưởng thọ 83 tuổi. Gia tài ông để lại cho đời là

niềm tự hào vô bờ bến của thế hệ mai sau về một huyền thoại bước ra

từ bùn đất, người đã dùng chí thép để chinh phục bầu trời và hình ảnh

một người Ông, người Cha đầy ngưỡng mộ, bình dị đến tận cùng.

Trái tim người Anh hùng bầu trời đã ngừng đập và yên nghỉ sau nhiều

năm vất vả cống hiến cho Tổ quốc. Tiếc rằng, thế hệ hôm nay không thể

níu giữ ông ở lại lâu hơn, nhưng hình ảnh "ông già phi công cưỡi MiG"

đi chân đất, nụ cười rạng rỡ bên ao cá miền Tây sẽ còn mãi vẹn nguyên

trong tâm khảm của nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đoàn xã (43) | Câu chuyện thời hoa lửa