Đoàn xã (88)
Câu chuyện chiến đấu tại chiến trường miền Nam
Những năm tháng “hoa lửa” ở chiến trường miền Nam, cái nắng như thiêu đốt mặt đất, còn bom đạn thì dội xuống không ngày nào ngơi. Giữa khói lửa mịt mù ấy, có một người lính mang cái tên rất đỗi mộc mạc: Đặng Văn Đềnh.
Anh Đềnh vốn là người nông dân, quen tay cày hơn tay súng. Ngày lên đường, mẹ anh chỉ kịp dúi vào tay con một nắm cơm nắm và dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ lấy quê mình con nhé.” Câu nói giản dị ấy theo anh suốt những năm tháng chiến đấu nơi miền Nam xa xôi.
Đơn vị của anh hoạt động trong vùng rừng ngập nước. Ban ngày ẩn mình, ban đêm hành quân. Muỗi dày như khói, nước ngập đến thắt lưng, nhiều hôm phải đứng ngủ. Nhưng chưa khi nào anh Đềnh than vãn. Anh thường cười:
“Còn sống là còn đi được, còn đi được là còn đánh được.”
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ bí mật tiếp cận một đồn địch nằm ven sông. Để đến được đó, họ phải vượt qua một cánh đồng trống – nơi địch thường xuyên thả pháo sáng và tuần tra.
Đêm ấy, trời tối đen như mực. Anh em lần lượt bò qua từng mét đất. Bất ngờ, pháo sáng bùng lên, sáng rực cả khoảng trời. Tất cả lập tức nằm im. Nhưng một đồng đội của anh Đềnh không may bị lộ, trúng đạn và kẹt lại giữa khoảng trống.
Tiếng rên khẽ vang lên trong im lặng. Ai cũng nghe thấy, nhưng không ai dám nhúc nhích – chỉ cần một cử động nhỏ, cả đơn vị có thể bị phát hiện.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, Đềnh quay sang người chỉ huy, thì thầm:
“Để tôi ra kéo cậu ấy về.”
Không chờ trả lời, anh lặng lẽ trườn đi. Mỗi tấc đất như dài ra vô tận. Pháo sáng vừa tắt, anh đã kịp chạm tới đồng đội. Máu thấm ướt áo người lính trẻ.
“Cố lên, tôi đưa cậu về…” – Đành nói khẽ.
Anh kéo người đồng đội, từng chút một, lặng lẽ như cái bóng. Khi pháo sáng tiếp theo bật lên, cả hai đã gần tới nơi ẩn nấp. Một loạt đạn quét ngang. Đành ôm chặt đồng đội, lấy thân mình che chắn.
May mắn, họ vẫn kịp lăn vào bờ cỏ. Đơn vị được giữ bí mật, nhiệm vụ sau đó hoàn thành trọn vẹn.
Sau trận ấy, người đồng đội được cứu sống. Còn Đành, trên vai anh mãi mang một vết thương, mỗi khi trái gió trở trời lại nhức buốt. Nhưng mỗi lần ai nhắc lại chuyện cũ, anh chỉ xua tay:
“Chuyện của lính mà, ai cũng sẽ làm thế thôi.”
Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi, ông Đặng Văn Đềnh trở về quê. Vẫn là con người ấy – ít nói, chân chất, ngày ngày làm ruộng. Những vết thương chiến tranh không chỉ nằm trên cơ thể, mà còn ở ký ức. Nhưng ông chưa bao giờ kể nhiều.
Chỉ có một lần, khi lũ trẻ trong làng hỏi:
“Ông ơi, ngày xưa ông có sợ không?”
Ông cười hiền, nhìn xa xăm:
“Sợ chứ… nhưng thương đồng đội hơn nên không cho phép mình sợ lâu.”
Câu trả lời mộc mạc ấy, như chính con người ông – giản dị mà kiên cường. Giữa những năm tháng hoa lửa, những con người như Đặng Văn Đành đã lặng lẽ viết nên những câu chuyện không cần tên tuổi, nhưng đủ để đất nước này được bình yên hôm nay.



