Đoàn xã Hòa Hưng (18)
Anh hùng nơi đất lửa chiến trường chống Mỹ
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng ở đất lửa Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Tuổi thơ gắn liền với mùi súng đạn của chiến tranh, ngay từ khi còn ông đã nung nấu ý chí tỉnh thần ra trận đánh Mỹ với quyết tâm bảo vệ quê nhà.
Đến năm 14 tuổi, trong khi bạn bè cùng trang lứa đang lo học, lo chơi, thì ông Trương Đức Hai đã lén nộp đơn xin gia nhập bộ đội. Vì chưa đủ tuổi, chính quyền không chấp thuận đơn. Hai năm sau, ông tiếp tục xin gia nhập vào đội quân lực lượng vũ trang của địa phương và trở thành chiến sĩ du kích nhỏ tuổi nhất ngay trong lòng địch. Bản tính tài trí lanh lợi, tiếp thu nhanh những kiến thức về sử dụng súng chiến đấu do bộ đội truyền dạy, chẳng bao lâu ông đã trở nên thuần thục tất cả các thao tác tháo lắp súng khiến ai nấy đều ngạc nhiên khen ngợi.
Tròn 19 tuổi, anh thanh niên du kích Trương Đức Hai đã thành trung đội trưởng, nhanh chóng được bổ nhiệm chức xã đội trưởng. Lúc này, ông được giao trọng trách vô cùng nặng nề, chỉ huy các cánh quân du kích chặn đứng hướng tấn công của địch từ phía biển lên. Trên cương vị lãnh đạo trẻ, giữ vững quyết tâm “thà hy sinh chứ không lùi bước”, ông cùng đội du kích xã Trung Hải hồi đó đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cầm chân địch, chờ bộ đội chủ lực đến tiếp ứng.
Chiến trường Gio Linh vào thời điểm những năm 1966 - 1972 được đánh giá là một trong những mặt trận ác liệt bậc nhất của tỉnh Quảng Trị. Nơi đây trở thành tuyến lửa với những cuộc đối đầu khốc liệt giữa hai bên chiến tuyến. Bên ta và bên địch giành giật nhau từng tấc đất, lũy tre. Phía địch ra sức phá hủy, ném bom, bắn phá làng mạc của ta. Quân địch còn dùng nhiều âm mưu, thủ đoạn thâm độc giết bóc người dân địa phương. Thậm chí, chúng thiết lập tuyến hàng rào điện tử Mắc-namara (một hệ thống phòng thủ công nghệ cao do Mỹ xây dựng) hòng ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc đối với miền Nam.
Trước tình hình giao tranh phức tạp, ông được huyện Gio Linh cũ ngày đó điều vào tăng cường cho xã Gio Mỹ (nay là xã Gio Linh), sát cánh cùng bộ đội bao vây bắn tỉa địch ở cứ điểm 31, kìm chân không cho giặc càn quét bắn phá, đồng thời mở đường cho quân ta đánh sâu vào cảng Cửa Việt. Trận đánh đó, anh cùng đồng đội phải ăn lương khô, uống nước lã cầm hơi để tiêu diệt các tiểu đội địch đi tuần tra. Dù vậy, với tinh thần chiến đấu giữ đất, giữ làng, trong 5 ngày nằm vùng, ông Trương Đức Hai đã diệt hơn 70 tên địch, trong đó có 3 lính đánh thuê và 4 lính Mỹ. Điều đáng nói, qua trận chiến ông thể hiện mình là một tay súng vào hạng thượng thừa của lực lượng vũ trang địa phương. Dù bắn ở cự li xa 350m, khi khai hỏa, ông đã bắn chết tên chỉ điểm ngay tại chỗ chỉ trong nháy mắt.
Nhờ tài bắn tỉa lợi hại kết hợp với cách đánh du kích, tiểu đội dân quân địa phương của ông đã khiến quân giặc kinh hồn, bạt vía không dám manh động đi càn, đốt phá làng mạc. Chiến dịch bắn tỉa thắng lợi, ông Hai tiếp tục lên đường nhận những nhiệm vụ mới. Mưu trí, dũng cảm, ông thường xuyên bám địa bàn, bám dân, xây dựng được nhiều cơ sở cách mạng tại nhiều xã của huyện Gio Linh cũ ngày đó như Gio Lễ, Gio Sơn....Có những lần, ông cải trang thành sĩ quan lính thủy đánh bộ, lính cộng hòa đột nhập vào sâu bên trong sào huyệt của địch để trừ khử những tên cầm đầu sừng sỏ.
Nhiệm vụ càng khó bao nhiêu, nhưng ông chẳng hề nản lòng. Ngược lại, bất kể nhiệm vụ nào được giao phó, ông cũng đều hoàn thành xuất sắc. Không ít lần nhận nhiệm vụ xong, ông biết chắc chắn một điều là “một đi không trở lại” nhưng khí tiết của một người lính cách mạng không cho phép chùn chân, phải tiến về phía trước. Chính vì thế, các đồng chí, đồng đội ở huyện Gio Lính cũ ngày đó đánh giá rất cao tinh thần và chất lính Cụ Hồ của xạ thủ số một thành Quảng Trị: “Nơi nào gian khổ, ác liệt là nơi đó có mặt Trương Đức Hai”.



