Bài viết

Đoàn Xã Nhơn Mỹ (1)

An Giang28/04/2026Đoàn Xã Nhơn Mỹ (Xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, ở một đơn vị đóng quân nơi chiến trường miền Trung, có một người lính trẻ tên Minh. Anh nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi, để lại sau lưng là mẹ già và em nhỏ.

Những ngày ở chiến trường, Minh luôn tranh thủ thời gian hiếm hoi giữa các trận đánh để viết thư về nhà. Những lá thư của anh không dài, chỉ vài dòng giản dị: hỏi thăm sức khỏe của mẹ, dặn em cố gắng học hành, và không bao giờ quên nhắn rằng “con vẫn khỏe, mẹ đừng lo”.

Một buổi chiều, sau trận chiến ác liệt, Minh cùng đồng đội trở về vị trí trú quân. Dù rất mệt, anh vẫn lấy giấy bút ra viết tiếp lá thư còn dang dở. Nhưng chưa kịp viết xong, đơn vị lại nhận lệnh hành quân gấp. Minh vội gấp lá thư lại, nhét vào túi áo với lời hứa: “Xong trận này, mình sẽ gửi.”

Trận chiến hôm đó vô cùng dữ dội. Minh đã chiến đấu dũng cảm, nhưng anh không trở về.

Nhiều năm sau, khi quy tập di vật của các liệt sĩ, đồng đội cũ của Minh tìm thấy lá thư ấy – vẫn còn nguyên trong túi áo, chữ viết đã nhòe đi vì mồ hôi và thời gian. Họ gửi lại lá thư cho gia đình anh.

Người mẹ già cầm lá thư, lặng lẽ đọc từng dòng chữ. Bà không khóc thành tiếng, chỉ ôm lá thư vào lòng như ôm chính người con của mình.

👉 Thông điệp:
Có những tình cảm giản dị nhưng thiêng liêng, được viết nên giữa chiến tranh. “Bộ đội Cụ Hồ” không chỉ là người chiến sĩ dũng cảm, mà còn là những người con hiếu thảo, luôn hướng về gia đình và Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn