Đoàn xã Nhơn Mỹ (100)
Bản Khe Lạnh nằm cheo leo giữa núi đá. Trường học ở đây chỉ là căn nhà gỗ cũ kỹ, mùa đông gió lùa tứ phía.
Đồn biên phòng gần đó thường xuyên cử bộ đội xuống giúp dân. Trong số ấy, Thiếu úy Hòa được lũ trẻ quý nhất. Anh biết sửa bàn ghế, dạy chữ và còn biết kể chuyện rất hay.
Có một bé gái tên Mỷ luôn ngồi cuối lớp vì không có áo ấm. Hòa để ý thấy đôi tay em tím tái mỗi sáng mùa đông. Ít hôm sau, anh mang đến cho Mỷ chiếc áo mới được gói cẩn thận trong túi nilon.
Mỷ ôm chiếc áo mà bật khóc.
Hòa chỉ cười:
“Mai phải đi học đều nhé.”
Nhiều năm sau, Mỷ thi đỗ trường y tỉnh. Ngày trở về bản thực tập, cô ghé đồn biên phòng cũ. Hòa lúc ấy đã chuyển đơn vị khác.
Trên bức tường lớp học vẫn còn dòng chữ cũ anh từng viết:
“Con chữ sẽ giúp các em đi xa khỏi núi.”
Mỷ lặng người rất lâu.



