Đoàn xã Nhơn Mỹ (13)
Năm 1972, tại một vùng quê miền Trung thường xuyên bị bom đạn cày xới, có một đơn vị bộ đội đóng quân tạm thời để chuẩn bị cho một chiến dịch lớn. Ngôi làng nhỏ nơi họ dừng chân chỉ còn lại vài mái nhà xiêu vẹo, người dân sống trong cảnh thiếu thốn trăm bề.
Trong đơn vị có anh chiến sĩ tên Phúc, quê ở miền Tây. Anh hiền lành, hay cười và rất thương dân. Những ngày ở làng, ngoài giờ làm nhiệm vụ, Phúc thường giúp bà con sửa lại mái nhà, đào lại giếng nước, hay đơn giản là ngồi trò chuyện để bà con vơi đi nỗi lo sợ.
Một buổi chiều, khi cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống, Phúc trú tạm dưới mái hiên của một căn nhà nhỏ. Trong nhà chỉ có một bà cụ già và đứa cháu khoảng chừng 6 tuổi. Thấy bộ đội, bà cụ vội mời vào, dù trong nhà chẳng có gì ngoài nồi khoai lang luộc.
Cậu bé nhìn Phúc, đôi mắt tròn xoe:
“Chú bộ đội có đói không?”
Phúc cười xoa đầu em:
“Chú quen rồi, mấy chú bộ đội ăn gì cũng được.”
Bà cụ lặng lẽ chia đôi nồi khoai, đưa phần lớn hơn cho Phúc. Anh từ chối, nhưng bà kiên quyết:
“Các chú giữ nước cho dân, dân phải nuôi các chú chứ.”
Câu nói giản dị khiến Phúc nghẹn lại. Anh nhận phần khoai, nhưng chỉ ăn một ít rồi để lại cho hai bà cháu.
Những ngày sau đó, đơn vị gặp khó khăn về tiếp tế. Lương thực dần cạn, bữa ăn chỉ còn lại rau rừng và ít gạo sấy. Trong một lần kiểm tra lại ba lô, Phúc phát hiện mình vẫn còn một túi muối nhỏ – thứ mà với người lính lúc ấy vô cùng quý giá.
Anh chợt nhớ đến hai bà cháu trong căn nhà nhỏ. Không suy nghĩ nhiều, Phúc mang túi muối ấy đến cho bà cụ.
Bà cụ cầm túi muối, tay run run:
“Cái này quý lắm, chú giữ mà dùng.”
Phúc lắc đầu:
“Chúng cháu còn đi, còn chiến đấu. Bà với cháu ở lại cần hơn.”
Cậu bé ôm chặt túi muối, ánh mắt sáng lên. Với em, đó không chỉ là gia vị, mà là một niềm vui lớn giữa những ngày khó khăn.
Ít hôm sau, đơn vị nhận lệnh rời đi. Trước khi lên đường, Phúc quay lại chào bà cụ. Bà nắm chặt tay anh, nói:
“Ráng sống mà về, nghe con.”
Phúc gật đầu, nở nụ cười quen thuộc rồi hòa vào hàng quân.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Phúc có dịp quay lại vùng đất cũ. Ngôi làng năm xưa đã thay đổi, không còn hoang tàn như trước. Anh tìm lại căn nhà nhỏ, và bất ngờ khi cậu bé năm nào giờ đã trưởng thành.
Người thanh niên nhận ra Phúc ngay lập tức. Anh xúc động kể:
“Hồi đó, nhờ túi muối của chú mà bà cháu tôi cầm cự qua những ngày đói nhất. Bà tôi trước khi mất vẫn nhắc về chú.”
Phúc lặng người. Anh không nghĩ rằng hành động nhỏ của mình lại có ý nghĩa lớn đến vậy.
Người thanh niên tiếp lời:
“Cháu đã tình nguyện nhập ngũ. Cháu muốn sống như các chú ngày xưa.”
Phúc mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm tự hào. Anh hiểu rằng, những gì Bộ đội Cụ Hồ để lại không chỉ là chiến thắng, mà còn là tình người, là niềm tin được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.



