Đoàn xã Nhơn Mỹ (176)
Người lính Trường Sơn và bát cơm cuối cùng
Trong nhiều bài viết của Báo Nhân Dân và hồi ký của cựu chiến binh tuyến Đường Trường Sơn, có rất nhiều câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động về tình quân dân.
Một cựu thanh niên xung phong kể rằng vào năm 1972, đơn vị vận tải của họ hành quân xuyên rừng Trường Sơn để tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Những ngày ấy vô cùng thiếu thốn. Mỗi chiến sĩ chỉ được chia vài nắm gạo, nhiều hôm phải ăn rau rừng và uống nước suối để cầm hơi.
Trong một lần dừng chân tại một bản nhỏ ở khu vực biên giới, bộ đội gặp một gia đình có ba đứa trẻ đang khóc vì đói. Người cha đã mất trong chiến tranh, mẹ các em bị bệnh nặng nhiều ngày không thể đi kiếm thức ăn.
Dù bản thân cũng đang đói lả sau nhiều ngày hành quân, một người lính trẻ trong đơn vị đã lặng lẽ lấy phần cơm cuối cùng của mình đưa cho bọn trẻ. Đồng đội thấy vậy liền hỏi: “Cậu ăn gì để tiếp tục đi?” Anh chỉ cười và nói: “Mình còn chịu được, trẻ con thì không.”
Đêm hôm đó anh chỉ uống nước suối rồi tiếp tục lên đường cùng đơn vị. Sáng hôm sau vì kiệt sức và sốt rét, anh ngất giữa đường hành quân. Đồng đội phải thay nhau dìu đi.
Nhiều năm sau chiến tranh, người mẹ trong câu chuyện vẫn nhớ mãi hình ảnh người lính trẻ gầy gò nhưng ánh mắt rất hiền. Bà kể rằng nhờ phần gạo hôm ấy mà các con bà sống qua được những ngày đói khát nhất.
Câu chuyện được nhiều cựu chiến binh nhắc lại như một minh chứng rằng Bộ đội Cụ Hồ không chỉ chiến đấu giỏi mà còn giàu lòng nhân ái. Trong hoàn cảnh gian khổ nhất, họ vẫn nghĩ cho nhân dân trước khi nghĩ cho bản thân mình.
Ngày nay, nhiều người trẻ khi đọc lại câu chuyện ấy thường xúc động bởi giữa chiến tranh khốc liệt, tình người vẫn luôn hiện diện. Chính những điều bình dị như vậy đã làm nên hình ảnh đẹp của người lính cách mạng Việt Nam.



