Đoàn xã Nhơn Mỹ (181)
Người lính già hơn 40 năm giữ lời hứa với mẹ liệt sĩ
Trong một bài viết được đăng trên Báo Người Lao Động và sau đó được nhiều trang báo chính thống dẫn lại, câu chuyện về một cựu chiến binh nhiều năm chăm sóc mẹ của đồng đội đã khiến rất nhiều người xúc động.
Người cựu chiến binh ấy từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông và người đồng đội thân thiết tên Hòa cùng nhập ngũ một ngày, cùng ăn ở, hành quân và chiến đấu bên nhau suốt nhiều năm trời. Trong đơn vị, ai cũng biết hai người thân như anh em ruột.
Trong một trận càn ác liệt năm 1974, đơn vị bị địch phục kích bất ngờ. Người đồng đội tên Hòa bị thương rất nặng. Trước lúc hy sinh, anh nắm tay bạn mình và nói trong hơi thở đứt quãng: “Nếu cậu còn sống, hãy thay tôi chăm sóc mẹ.”
Câu nói ấy theo ông suốt nhiều chục năm sau chiến tranh.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê nhà với thương tật trên cơ thể nhưng điều đầu tiên ông làm là tìm về quê của người đồng đội đã mất. Khi ấy mẹ của liệt sĩ đã già yếu, sống một mình trong căn nhà nhỏ. Bà gần như không còn người thân bên cạnh.
Từ đó, người cựu chiến binh đều đặn lui tới phụ giúp bà. Ông sửa lại mái nhà, đưa bà đi khám bệnh, lo giỗ chạp cho đồng đội mỗi năm. Người dân trong xóm nhiều lần tưởng ông là con ruột của bà vì sự tận tình ấy kéo dài suốt hàng chục năm.
Một người hàng xóm kể rằng có lần trời mưa lớn, đường ngập sâu nhưng ông vẫn đạp xe nhiều cây số tới chỉ để mang thuốc cho mẹ liệt sĩ. Khi được hỏi vì sao làm được điều đó suốt hơn bốn mươi năm, ông chỉ trả lời đơn giản: “Tôi đã hứa với đồng đội.”
Đến khi mẹ liệt sĩ qua đời, chính ông là người đứng ra lo tang lễ như con trai trong gia đình. Trong lễ tang hôm ấy, rất nhiều cựu chiến binh cũ đã bật khóc.
Câu chuyện ấy khiến nhiều người hiểu rằng tình đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ không chỉ tồn tại nơi chiến trường mà còn kéo dài suốt cả cuộc đời. Với họ, lời hứa với đồng đội là điều thiêng liêng không bao giờ được phép quên.


