Đoàn xã Nhơn Mỹ (183)
Người lính giữ thư của đồng đội suốt nửa thế kỷ
Theo một phóng sự của Báo Công an Nhân dân, có một cựu chiến binh đã giữ lá thư cuối cùng của đồng đội suốt gần năm mươi năm chỉ để tìm cơ hội trao lại cho gia đình.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, ông cùng người đồng đội tên Minh chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên. Trước một trận đánh lớn, Minh nhờ ông giữ giúp lá thư gửi về cho mẹ vì sợ nếu mình hy sinh thì thư sẽ thất lạc.
Nhưng trận đánh hôm ấy diễn ra vô cùng ác liệt. Người đồng đội đã hy sinh khi đang yểm trợ cho đơn vị rút lui. Sau chiến tranh, do thất lạc giấy tờ và địa chỉ quê quán thay đổi, ông không thể tìm được gia đình của bạn mình.
Suốt nhiều năm, lá thư ấy luôn được ông cất cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mỗi lần mở ra đọc lại, ông đều nhớ tới người đồng đội đã nằm xuống ở tuổi đôi mươi.
Trong thư, người lính trẻ chỉ viết những điều rất giản dị. Anh hỏi thăm sức khỏe mẹ, dặn em gái cố gắng học hành và nói rằng mình nhớ quê nhà rất nhiều. Dòng cuối cùng viết: “Nếu con chưa kịp về thì mẹ đừng buồn.”
Gần năm mươi năm sau, nhờ sự hỗ trợ của chính quyền địa phương và báo chí, ông cuối cùng cũng tìm được gia đình đồng đội. Khi trao lại lá thư cũ đã úa màu thời gian cho người em gái của liệt sĩ, cả hai đều bật khóc.
Người em gái nói rằng mẹ bà đã chờ tin con trai đến tận cuối đời. Bà chưa từng nghĩ sẽ có ngày được nhìn thấy nét chữ của anh mình lần nữa.
Câu chuyện ấy khiến nhiều người xúc động bởi nó cho thấy tình đồng đội sâu nặng của những người lính năm xưa. Dù chiến tranh đã lùi xa, họ vẫn luôn giữ trong tim ký ức về đồng đội và cố gắng thực hiện những điều còn dang dở cho nhau.



