Đoàn xã Nhơn Mỹ (188)
Người lính công binh mở đường giữa mưa bom ở Truông Bồn
Trong nhiều bài viết của Báo Nghệ An, Báo Nhân Dân và các phóng sự của Đài Truyền hình Việt Nam, Truông Bồn được nhắc đến như một “tọa độ lửa” khốc liệt bậc nhất trên tuyến đường chiến lược chi viện cho miền Nam.
Những năm cuối thập niên 1960, Truông Bồn là nơi hàng nghìn chuyến xe quân sự phải đi qua mỗi ngày. Chính vì vậy, máy bay Mỹ liên tục đánh phá để cắt đứt tuyến giao thông. Có những ngày bom rơi liên tục từ sáng đến tối, đất đá văng kín cả quả đồi. Đường vừa sửa xong lại bị cày nát chỉ sau vài phút.
Một cựu chiến binh công binh kể rằng nhiệm vụ của họ là phải giữ cho đường luôn thông suốt bằng mọi giá. Ban ngày bom đánh dữ dội nên phần lớn công việc sửa đường diễn ra vào ban đêm. Bộ đội và thanh niên xung phong phải dùng cuốc xẻng san hố bom, kéo cây lấp đường trong ánh đèn dầu mờ hoặc ánh trăng yếu ớt.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Bình, quê ở Nghệ An. Anh nổi tiếng là người gan dạ và luôn xung phong đi đầu mỗi khi cần phá bom nổ chậm. Đồng đội kể rằng dù tuổi còn rất trẻ nhưng anh luôn động viên mọi người rằng: “Đường còn thông thì miền Nam còn được tiếp sức.”
Một đêm mưa lớn, đoàn xe vận tải chuẩn bị đi qua Truông Bồn thì phát hiện một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa đường. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe phải dừng lại và có thể trở thành mục tiêu cho máy bay địch khi trời sáng.
Chiến sĩ Bình cùng tổ công binh lập tức tiếp cận quả bom. Trong màn mưa nặng hạt, anh cẩn thận đào đất, tìm ngòi nổ và cố gắng vô hiệu hóa quả bom trong thời gian ngắn nhất. Đồng đội đứng từ xa nín thở theo dõi.
Sau gần một giờ căng thẳng, quả bom cuối cùng cũng được xử lý thành công. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh qua trọng điểm an toàn trước khi trời sáng. Nhưng ngay lúc mọi người chưa kịp vui mừng, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom lần nữa.
Chiến sĩ Bình bị thương nặng trong đợt oanh tạc ấy. Trước khi được đưa đi cấp cứu, anh vẫn cố hỏi: “Đoàn xe qua hết chưa?”
Nhiều năm sau chiến tranh, các đồng đội cũ mỗi lần trở lại Truông Bồn vẫn nhớ tới người chiến sĩ công binh trẻ tuổi năm xưa. Họ nói rằng những con đường được mở bằng mồ hôi và máu ấy đã góp phần quan trọng vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Câu chuyện về người lính công binh ở Truông Bồn là minh chứng cho tinh thần kiên cường của Bộ đội Cụ Hồ — những con người âm thầm chiến đấu trong gian khổ để giữ vững mạch máu giao thông cho tiền tuyến.



