Đoàn xã Nhơn Mỹ (192)
Người lính và cuốn sổ ghi tên đồng đội hy sinh
Theo một phóng sự của Báo Lao Động và Báo Tuổi Trẻ, có một cựu chiến binh suốt hơn bốn mươi năm luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ đã cũ màu thời gian.
Ông từng là đại đội trưởng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt những năm chiến đấu ở chiến trường miền Nam, ông có thói quen ghi lại tên tuổi, quê quán và ngày hy sinh của từng đồng đội trong đơn vị.
Ông nói rằng chiến tranh quá ác liệt, nhiều chiến sĩ ngã xuống giữa rừng sâu mà chưa kịp để lại thông tin cho gia đình. Vì vậy, ông muốn lưu giữ tất cả để sau này có thể báo tin cho người thân của họ.
Cuốn sổ nhỏ ấy được ông cất rất kỹ trong túi áo dù nhiều lần hành quân dưới mưa rừng, bom đạn. Có lần đơn vị bị phục kích, ba lô và đồ đạc gần như mất hết nhưng ông vẫn giữ được cuốn sổ bằng cách bọc nó trong túi nilon rồi giấu sát người.
Sau ngày hòa bình, ông bắt đầu hành trình đi tìm gia đình của những người đồng đội đã hy sinh. Có những địa chỉ không còn tồn tại, có người thân đã chuyển đi nơi khác nhưng ông vẫn kiên trì dò hỏi từng nơi.
Một người phụ nữ ở Nghệ An kể rằng gia đình bà từng nhận giấy báo tử của anh trai nhưng không biết anh hy sinh ở đâu. Mãi nhiều chục năm sau, nhờ người cựu chiến binh ấy tìm tới, gia đình mới biết được nơi anh nằm xuống và hoàn cảnh cuối cùng của anh.
Khi trao lại những dòng ghi chép cũ cho gia đình liệt sĩ, người cựu chiến binh thường lặng lẽ đứng nghiêm chào theo kiểu quân đội. Ông nói rằng đó là cách mình tiễn biệt đồng đội thêm một lần nữa.
Nhiều người xúc động vì cuốn sổ ấy không chỉ ghi tên những người đã mất mà còn chứa đựng tình đồng chí sâu nặng của thế hệ lính chiến năm xưa.
Câu chuyện ấy cho thấy dù chiến tranh đã lùi xa, những người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn sống thủy chung và không bao giờ quên đồng đội đã hy sinh vì đất nước.



