Đoàn Xã Nhơn Mỹ (2)
Trở về từ chiến trường, với cơ thể đầy những “vết sẹo” chiến tranh, những tưởng không còn đủ sức gây dựng được một gia đình trọn vẹn, cưới được vợ hiền, nuôi nấng con cái no đủ; ấy vậy mà bằng nghị lực phi thường, cùng ý chí quyết tâm người cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Cường đã tự tạo nên cho bản thân một cuộc sống ý nghĩa, xây dựng một gia đình hạnh phúc, tạo dựng cơ ngơi, làm giàu cho chính bản thân và góp phần làm giàu cho quê hương, xứ sở, xứng danh với danh hiệu “Bộ đội Cụ Hồ”.
Chúng tôi gặp được chú Cường trong một ngày mưa rả rít của tháng 7, tại căn nhà mới được vợ chồng chú sửa chữa khá khang, rộng rãi thuộc ấp Mỹ Long, xã Mỹ An. Thu hút ánh mắt của chúng tôi là những danh hiệu chú Cường được Nhà nước trao tặng như: Huy chương chiến sĩ giải phóng miền Nam, Huân chương kháng chiến hạng 2, và nhiều huy hiệu khác được chú treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà. Với dáng người dong dỏng cao, dáng đi có phần khó khăn, do những di chứng chiến tranh để lại; nhưng khi trò chuyện với chúng tôi, vẫn không giấu được nét hóm hỉnh của anh bộ đội năm nào, sự mẫn tuệ của một con người từng trải giữa ranh giới sự sống - cái chết. Theo lời kể, chú sinh năm 1956 tại xã Xuân Ninh, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Tuy được sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông, nhưng cả cha mẹ, và anh chị em trong gia đình đều có một lòng yêu nước. Và rồi như bao thanh niên khác lúc bấy giờ - ở cái thời điểm mưa bom bão đạn, nước non bị chia cắt, chú đã nghe theo tiếng gọi của quê hương lên đường nhập ngũ khi mới16 tuổi. Năm 1973, vừa tròn 17 tuổi, chú Cường theo đoàn binh Nam tiến, và lần lượt tham gia công tác tại Tiểu đoàn Trinh sát, rồi qua Tiểu đoàn Khảo sát, thuộc Trung đoàn Bộ binh, Bộ Tư lệnh Quân khu 5, cho đến khi giải phóng. Chính trong thời gian công tác tại Tiểu đoàn Trinh sát, chú đã bị thương 3 lần, với hàng chục vết thương vừa do bom nổ, vừa do đạn bắn; rồi khi tham gia Tiểu đoàn Khảo sát tại khu vực Tây Nguyên chú đã bị nhiễm chất độc màu da cam.
Di chứng để lại sau những năm tham gia kháng chiến là: suy giảm 52% lao động, hiện một mảnh đạn vẫn còn nằm trong đầu, đau nhức những lúc trái gió trở trời, và hàng chục thứ bệnh khác như, tiểu đường, tim thiếu máu, tai biến,… Ấy vậy mà vẫn không làm nản lòng người cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Cường. Sau giải phóng, chú xin phục viên và lao ngay vào lao động, sản xuất, gây dựng sự nghiệp, bằng đôi bàn tay trắng. Sau khi phục viên chú Cường được phân về công ty lương thực Chợ Mới, ở kênh Thầy Cai, xã Mỹ An hiện nay. Năm 1982, chú gặp và cưới cô giáo Nguyễn Thị Kim Liên là người địa phương. Sau 4 năm làm Công ty Lương thực, chú nhận thấy không dư giả nhiều, nên xin nghỉ và ra ngoài thuê đất làm ruộng rẫy. Mới đầu chú thuê hơn 2 chục công đất để trồng lúa. Sau hơn chục năm làm lụng và tích góp, hai vợ chồng chú mua được hơn chục công đất để trồng màu, lập vườn và nuôi bò, rồi neo lồng nuôi cá. Sau nhiều năm bươn chải với đủ các loại cây trồng vật nuôi như: nhãn, xoài, rau, bắp, lúa, rồi cá tra, cá rô phi, bò, heo, gà; Vợ chồng chúng dần dà sắm sửa thêm được mười mấy công đất nữa, cuộc sống dần khấm khá hơn.
Nếu ai đã từng sống ở thời kỳ những năm 70 – 80 khi đất nước mới giải phóng, chắc chắn hiểu rõ để tạo ra được đồng tiền, làm ra được cái ăn khó khăn đến nhường nào. Huống hồ gì một thương binh như chú Cường thì càng cần phải nỗ lực gấp nhiều lần hơn. Tuy nhiên với bản chất của người lính, với những kinh nghiệm từng trải được rèn giũa qua những tháng ngày chiến tranh, bản lĩnh, ý chí, sức chịu đựng và nghị lực trong con người chú Cường luôn mạnh mẽ hơn ai hết. Chú cũng từng gặp nhiều lần thất bại: khi thì lũ lên làm ngập chết 2 công vườn nhãn, khi thì bệnh dịch chết hết heo, gà, khi thì cá mất giá cả bè cá lỗ hơn 3 trăm triệu; và có lẽ, giai đoạn khó khăn nhất là khi những di chứng của vết thương chiến tranh để lại bắt đầu hoành hành cơ thể; Khi mọi người xung quanh mất hết niềm hy vọng vào chú; chú vẫn kiên cường, vẫn không từ bỏ.
“Bắt đầu phát bệnh ra thì đâu có biết là di chứng của của chất độc da cam. Hồi năm đó chú 31 tuổi, lúc đó 2 chân này bị liệt luôn không đi lại được, 1 năm mấy 2 năm. Người ta bảo vậy là coi như cuộc đời tiêu rồi, đâu còn làm gì được nữa. Nhưng mà sau đó, chú tập đi, rồi kết hợp uống thuốc nam, châm cứu, vậy mà từ từ đi được, mà chưa có bình thường nha. Tới năm 49 tuổi mới đi ngay ngắn lại được. Tính ra tới nay là chú 60 rồi, là mới đi mà cái lưng ngay được, đi bình thường được có hơn mười năm nay thôi. Chứ lúc bấy giờ là đi được mà cái chân với lưng không ngay ngắn. Vậy đó mà cũng đi làm bình thường. Bệnh thì bệnh, làm vẫn làm, không có ngày nào nghĩ hết. Vẫn gánh nỗi nước, mà vẫn đi làm xịt thuốc sâu như vậy đó, rồi mướn thêm người tiếp.”
Thành quả cho sự nỗ lực hơn 30 năm qua là giờ đây chú và gia đình đã được ngôi nhà khang trang, rộng rãi; sở hữu hơn 10 công vườn xoài và 10 công đất ruộng, đem lại thu nhập hàng năm từ 3 trăm đến 4 trăm triệu đồng. Tuy ở cái tuổi 60 những di chứng tàn phá cơ thể chú nhiều hơn, và hầu như chú không thể tiếp tục trực tiếp làm các công việc đồng án nữa, nhưng chú vẫn cảm thấy vui vẻ, mãn nguyện vì những gì đã được tạo dựng từ chính đôi bàn tay của mình.
Nhận xét về người cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Cường, chú Nguyễn Văn Tấn – Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Mỹ An nói:
“Có thể nói sau khi xuất ngũ về, anh Cường vừa là thương binh, vừa là người nhiễm chất độc da cam, vừa 2 bàn tay trắng, vậy mà anh đã rất nỗ lực, vừa làm ruộng, vừa làm vườn, làm ăn kinh tế phát triển, xây dựng gia đình hạnh phúc, nuôi dạy con cái thành đạt, quan hệ xã hội, xóm giềng rất tốt”.
Có thể những thế hệ sau, được sinh ra và lớn lên trong thời bình, trong giai đoạn phát triển của đất nước, cũng được nghe nhiều về những chiến công, những gian khó của giai đoạn ấy, nhưng đâu dễ gì cảm nhận sâu sắc đến thế những sự nỗ lực của những con người lúc bấy giờ. Qua những thăng trầm đã qua trong cuộc đời làm lính, rồi cuộc sống mưu sinh sau khi xuất ngũ, lòng kiên cường, sự nỗ lực, quyết tâm của chú Cường đã khiến lớp trẻ chúng tôi hết lòng nể phục



