Đoàn xã Nhơn Mỹ (208)
Cô gái mở đường trên tuyến Trường Sơn
Trong ký ức của cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Huế, những năm tháng ở Trường Sơn là chuỗi ngày sống giữa bom đạn nhưng vẫn đầy tình người.
Bà kể rằng đơn vị của mình có nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn đường cho xe vận tải vượt qua trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Có những ngày vừa lấp xong hố bom thì máy bay lại quay lại ném tiếp. Đất đá tung mù trời, nhiều người vừa cười nói với nhau vài phút trước đã vĩnh viễn nằm lại bên đường.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe chở lương thực bị mắc kẹt giữa đoạn đường sạt lở. Nếu trời sáng mà chưa thông đường thì toàn bộ đoàn xe sẽ trở thành mục tiêu cho máy bay địch. Khi ấy, những cô gái tuổi mười tám đôi mươi đã lao xuống bùn đất dùng tay không xúc đá mở đường. Có người sốt rét run cầm cập nhưng vẫn cố đứng dậy làm việc.
Bà Huế kể rằng điều khiến bà nhớ mãi là khoảnh khắc một chiến sĩ lái xe dừng lại đưa cho các cô một nắm lương khô cuối cùng rồi nói: “Các em ăn đi để còn có sức mở đường cho tụi anh vào Nam.” Giữa chiến tranh ác liệt, những sự sẻ chia nhỏ bé ấy trở thành động lực để mọi người tiếp tục sống và chiến đấu.
Sau chiến tranh, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, bà thường khóc khi nhắc tên những người đã hy sinh. Có người còn chưa kịp biết yêu, có người chỉ giữ bên mình một tấm ảnh gia đình đã bạc màu vì mưa rừng. Nhưng tất cả đều mang chung một niềm tin rằng đất nước rồi sẽ hòa bình.
Nhiều nhân chứng từng nói rằng Trường Sơn không chỉ là con đường vận tải huyền thoại, mà còn là nơi sáng ngời hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” và thanh niên xung phong Việt Nam: gan dạ, lạc quan và giàu tình đồng chí.



