Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (209)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh nuôi giữa chiến trường Khe Sanh

Trong chiến dịch Khe Sanh năm 1968, một cựu chiến binh từng làm công tác hậu cần kể rằng người được bộ đội yêu quý nhất đơn vị lại là một anh nuôi nhỏ tuổi.

Bom đạn liên tục khiến việc tiếp tế vô cùng khó khăn. Có hôm cả đơn vị chỉ còn rau rừng và vài nắm gạo vụn. Nhưng anh nuôi ấy luôn cố gắng tìm cách để mọi người có một bữa ăn nóng trước giờ chiến đấu.

Một lần kho lương thực bị bom đánh sập, anh đã lao vào biển lửa cứu từng bao gạo còn sót lại. Đồng đội kéo ra nhưng anh nói: “Còn gạo là anh em còn sức đánh.”

Những người lính sau này kể rằng giữa chiến tranh khốc liệt, một bát cơm nóng hay một ngụm nước chè cũng đủ khiến họ cảm thấy ấm lòng. Người anh nuôi ấy không trực tiếp cầm súng ngoài chiến hào, nhưng lại góp phần giữ tinh thần cho cả đơn vị.

Khi chiến tranh kết thúc, nhiều đồng đội cũ vẫn đi tìm thông tin về anh. Với họ, hình ảnh người lính không chỉ nằm ở chiến công ngoài mặt trận mà còn ở sự hy sinh thầm lặng phía sau chiến tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn