Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (210)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giữ Thành cổ Quảng Trị 81 ngày đêm

Cựu chiến binh Lê Bá Dương từng kể rằng điều ám ảnh ông nhất trong 81 ngày đêm chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là “đất cũng hóa máu”.

Ông nhớ lại rằng mỗi ngày pháo địch bắn xuống hàng nghìn quả. Hầm trú ẩn vừa đào xong có thể bị san phẳng ngay sau đó. Bộ đội sống trong điều kiện thiếu nước, thiếu lương thực và gần như không có giấc ngủ trọn vẹn.

Có lần đơn vị chỉ còn vài nắm gạo, mọi người phải nấu thành cháo loãng chia nhau từng ca nhỏ. Nhưng dù đói và kiệt sức, không ai nghĩ tới chuyện rút lui. Những người lính trẻ luôn động viên nhau rằng sau lưng mình là quê hương và gia đình.

Ông kể về một đồng đội bị thương rất nặng nhưng vẫn xin ở lại chiến đấu. Trước khi hy sinh, người chiến sĩ ấy chỉ kịp nhờ bạn gửi lại chiếc khăn tay cho mẹ mình. Sau này, đồng đội đã giữ lời hứa ấy suốt nhiều năm trời.

Điều khiến ông xúc động nhất là tình cảm quân dân. Người dân Quảng Trị dù bom đạn vẫn tìm cách đưa nước uống, thuốc men cho bộ đội. Có những bà mẹ chèo thuyền trong đêm để chở thương binh qua sông Thạch Hãn.

Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trở lại Thành cổ, ông thường đứng rất lâu bên dòng sông và nhớ tới những đồng đội mãi mãi tuổi đôi mươi. Ông nói rằng chiến tranh đã qua nhưng hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” sống chết vì Tổ quốc sẽ không bao giờ mất đi trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn