Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (214)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường Trường Sơn mùa mưa

“Bom nữa rồi! Tất cả xuống hầm!”

Tiếng hét vang lên giữa núi rừng Dãy Trường Sơn khi từng tốp máy bay lao xuống trút bom. Đất đá tung mù trời. Những cô gái thanh niên xung phong vừa lấp xong hố bom lại vội vàng lao xuống trú ẩn.

Lan ôm chiếc mũ tai bèo chạy nhào vào miệng hầm. Cô mới mười chín tuổi, quê ở Thái Bình, vào Trường Sơn chưa đầy một năm nhưng gương mặt đã sạm đi vì nắng gió.

Bom vừa dứt, đội trưởng Hảo lập tức trèo lên khỏi hầm:
“Ra đường ngay! Đoàn xe sắp tới!”

Con đường vừa bị cày nát bởi hàng chục hố bom lớn nhỏ. Nếu không thông đường trước trời sáng, đoàn xe chở thuốc men vào chiến trường miền Nam sẽ bị mắc kẹt.

Lan cùng đồng đội dùng xẻng xúc đất trong mưa như trút nước. Bùn ngập đến mắt cá chân. Có người sốt rét run lẩy bẩy vẫn cắn răng làm việc.

Một anh lái xe từ đoàn vận tải nhảy xuống phụ giúp. Anh đưa cho Lan nửa chiếc bánh lương khô:
“Ăn đi, nhìn em sắp ngất rồi đấy.”

Lan bật cười:
“Anh giữ mà ăn. Tụi em quen rồi.”

Người lính nhìn cô gái nhỏ lấm lem bùn đất mà nghẹn lòng. Anh không ngờ những cô gái tuổi mười tám lại có thể kiên cường đến vậy.

Đêm ấy, cả đội làm việc liên tục suốt nhiều giờ. Khi con đường gần được san phẳng, tiếng máy bay lại gầm lên.

“Xuống hầm mau!”

Nhưng lần này không kịp nữa.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay bên mép đường. Đất đá hất tung mọi người. Lan choáng váng ngã xuống. Khi mở mắt ra, cô thấy khói bụi mù mịt và tiếng đồng đội gọi nhau thất thanh.

Hảo bị thương ở vai nhưng vẫn cố đứng dậy:
“Kiểm tra quân số!”

Không ai trả lời.

Một góc con đường vừa bị bom khoét sâu. Chiếc khăn tay màu xanh của Thu — cô bạn thân nhất của Lan — nằm vướng trên cành cây cháy sém.

Lan òa khóc.

Thu hy sinh ngay trước ngày sinh nhật tuổi hai mươi.

Đêm đó, không ai ngủ. Đồng đội lặng lẽ chôn Thu bên sườn núi. Trên ngôi mộ nhỏ chỉ có một tấm gỗ ghi vội tên cô bằng than đen.

Trước lúc đoàn xe tiếp tục lên đường, anh lái xe ban nãy đứng nghiêm giơ tay chào:
“Chúng tôi sẽ đưa hàng vào tới chiến trường. Các em yên tâm.”

Lan nhìn đoàn xe khuất dần trong màn sương mà nước mắt lăn dài. Cô hiểu rằng con đường Trường Sơn được làm nên không chỉ bằng đất đá, mà bằng cả tuổi xuân và máu của biết bao người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn