Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (215)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa kịp gửi

Mùa đông năm ấy ở Hà Nội lạnh hơn mọi năm. Trong căn nhà nhỏ ven phố, bà Thu vẫn giữ chiếc hộp gỗ cũ kỹ nơi góc tủ. Bên trong là những lá thư đã úa màu thời gian của người anh trai hy sinh trong chiến tranh.

Anh bà tên Minh, nhập ngũ năm hai mươi tuổi. Ngày lên đường, anh chỉ mang theo một chiếc ba lô bạc màu và lời dặn của mẹ:
“Ráng sống mà trở về con nhé.”

Minh cười:
“Nếu con không về thì mẹ cũng phải tự hào.”

Những năm chiến tranh, thư từ hiếm hoi lắm. Mỗi lần nhận được thư anh, cả nhà đều chuyền tay nhau đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Minh không kể nhiều về chiến trường. Anh chỉ hỏi mẹ có đau lưng nữa không, hỏi em gái học hành ra sao và dặn cả nhà nhớ giữ gìn sức khỏe.

Lá thư cuối cùng được gửi từ một cánh rừng ở miền Nam.

“Ở đây mưa nhiều lắm. Đêm nằm võng nghe tiếng mưa rơi anh lại nhớ nhà. Hết chiến tranh, anh sẽ đưa mẹ đi ăn phở thật ngon ở Hà Nội…”

Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ có đoạn kết.

Ít lâu sau, giấy báo tử gửi về.

Mẹ bà Thu đã ngất lịm ngay trước hiên nhà.

Nhiều năm trôi qua, chiến tranh kết thúc, phố phường đổi khác nhưng chiếc hộp gỗ vẫn nằm nguyên ở đó. Bà Thu kể rằng mỗi lần nhớ anh, bà lại mở thư ra đọc. Có những dòng chữ đã nhòe đi vì nước mắt.

Điều khiến bà day dứt nhất là anh Minh chưa từng có một tấm ảnh riêng tử tế. Thời ấy nghèo khó, cả nhà chỉ có duy nhất một bức ảnh chụp chung trước ngày anh nhập ngũ.

“Mỗi lần nhớ anh, tôi chỉ biết nhìn vào tấm ảnh đó,” bà nói.

Năm ngoái, một cựu chiến binh từng cùng đơn vị với anh Minh tìm đến nhà. Ông mang theo một cuốn sổ tay cũ được giữ suốt hơn bốn mươi năm.

Trong cuốn sổ có một dòng viết vội:

“Nếu tôi không trở về, xin hãy nói với mẹ rằng tôi rất nhớ mẹ.”

Bà Thu bật khóc.

Ngoài trời, gió mùa đông bắc lại tràn về qua những con phố Hà Nội. Nhưng với bà, người anh trai năm ấy vẫn mãi là chàng thanh niên tuổi hai mươi mang theo cả tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn