Đoàn xã Nhơn Mỹ (216)
Cựu biệt động Ngô Thị Tuyển từng kể rằng những ngày trước cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, không khí trong các cơ sở cách mạng ở Sài Gòn vô cùng căng thẳng. Các chiến sĩ phải hoạt động bí mật giữa lòng đô thị bị kiểm soát nghiêm ngặt. Vũ khí được giấu trong những thùng hàng, gánh rau hay cả dưới nền nhà dân.
Bà nhớ nhất đêm giao thừa năm ấy. Trong khi phố phường vẫn còn tiếng pháo Tết và dòng người đi lễ đầu năm, các đội biệt động đã âm thầm nhận lệnh xuất kích. Ai cũng hiểu rằng nhiều người có thể sẽ không bao giờ trở về.
Nhiệm vụ của tổ bà là vận chuyển đạn dược tới một cơ sở gần trung tâm thành phố. Trên đường đi, bà phải giả làm người buôn bán để qua mắt các chốt kiểm tra. Chỉ cần sơ suất nhỏ, cả mạng lưới có thể bị lộ.
Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng nổ vang khắp Sài Gòn. Bà kể rằng điều khiến mình xúc động nhất là sự giúp đỡ của người dân. Có gia đình sẵn sàng mở cửa cho chiến sĩ trú ẩn dù biết có thể bị bắt hoặc mất mạng.
Một lần, khi đang chạy qua con hẻm nhỏ để chuyển tài liệu, bà bị truy đuổi gắt gao. Một người mẹ bán hàng rong đã kéo bà vào nhà rồi nhanh chóng thay áo cho bà như người thân trong gia đình. Nhờ vậy bà thoát khỏi cuộc truy bắt.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại Tết Mậu Thân, bà luôn nhắc tới những người dân vô danh đã âm thầm bảo vệ cách mạng. Theo bà, hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” không chỉ nằm ở người cầm súng mà còn trong lòng dân — nơi đã che chở và nuôi dưỡng cách mạng suốt những năm tháng gian khổ.



