Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (217)

An Giang20/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính Điện Biên và chiếc khăn của mẹ

Cựu chiến binh Phùng Văn Khầu kể rằng khi lên đường tham gia Chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ, hành trang quý giá nhất của ông chỉ là chiếc khăn tay mẹ tự may.

Ông nhập ngũ khi mới mười chín tuổi. Những ngày hành quân lên Tây Bắc vô cùng gian khổ. Bộ đội phải đi bộ hàng trăm cây số, băng rừng lội suối, ăn cơm nắm với muối vừng. Có hôm đói quá, cả đơn vị chia nhau từng củ sắn rừng.

Trong chiến dịch, đơn vị ông làm nhiệm vụ đào hào áp sát cứ điểm địch. Công việc diễn ra chủ yếu ban đêm vì ban ngày pháo địch bắn dữ dội. Đất đá cứng như đá nhưng ai cũng cố đào thật nhanh để bảo vệ đồng đội phía sau.

Ông kể rằng nhiều chiến sĩ rất trẻ, chưa từng xa nhà. Những đêm nghỉ hiếm hoi, họ thường lấy thư gia đình ra đọc dưới ánh đèn dầu nhỏ. Có người vừa đọc vừa khóc vì nhớ mẹ.

Một đêm mưa lớn, pháo địch bắn trúng đoạn hào đơn vị ông đang trú ẩn. Người bạn thân nhất của ông hy sinh ngay bên cạnh. Trước lúc mất, anh chỉ kịp nhờ ông gửi lại chiếc lược gỗ cho em gái ở quê.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông trở về làng với nhiều vết thương trên cơ thể. Chiếc khăn tay của mẹ vẫn còn được ông giữ đến tận hôm nay. Ông nói rằng mỗi khi nhìn nó, ông lại nhớ tới những người đồng đội đã nằm lại nơi núi rừng Tây Bắc.

Theo lời ông, chiến thắng không chỉ được tạo nên bằng súng đạn mà còn bằng tình yêu quê hương và niềm tin giản dị của những người lính trẻ năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn