Đoàn xã Nhơn Mỹ (233)
Người lính hải quân giữ đảo giữa bão đạn
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Bảy từng kể rằng những năm làm nhiệm vụ ngoài biển Đông, điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là những cơn bão dữ giữa trùng khơi.
Ông cùng đồng đội được giao nhiệm vụ bảo vệ đảo trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Những ngày đầu ra đảo, nước ngọt phải chắt chiu từng ca nhỏ. Rau xanh gần như không có, nhiều tháng liền bộ đội chỉ ăn đồ hộp và cá khô.
Có lần giữa đêm, tàu địch xuất hiện gần khu vực đóng quân. Toàn đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Sóng lớn đánh mạnh khiến nhiều người không đứng vững, nhưng không ai rời vị trí. Ông nhớ rõ hình ảnh người đồng đội trẻ nhất đơn vị, mới ngoài hai mươi tuổi, vẫn ôm chắc khẩu súng giữa mưa biển trắng xóa.
Sau nhiều giờ căng thẳng, tàu lạ rời đi. Đêm ấy, cả đơn vị gần như thức trắng. Một đồng chí lấy cây đàn guitar cũ ra hát bài “Nơi đảo xa”. Giữa tiếng sóng biển, giọng hát của người lính khiến ai cũng nghẹn lòng vì nhớ đất liền.
Ông kể rằng điều giúp người lính đảo vượt qua cô đơn chính là tình đồng đội. Họ coi nhau như anh em ruột thịt. Khi có thư từ đất liền gửi ra, cả đơn vị chuyền tay nhau đọc như món quà quý giá.
Nhiều năm sau khi rời quân ngũ, mỗi lần nghe tiếng sóng biển, ông lại nhớ đến những đêm gác đảo và những người đồng đội đã hy sinh để bảo vệ biển trời Tổ quốc.



