Đoàn xã Nhơn Mỹ (240)
Ký ức của người lái xe Trường Sơn
Cựu lái xe quân sự Nguyễn Đức Thắng kể rằng những năm lái xe trên tuyến đường Trường Sơn là quãng thời gian ông không thể nào quên.
Khi ấy, nhiệm vụ của đơn vị ông là vận chuyển vũ khí, thuốc men và lương thực từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường khởi hành lúc trời tối để tránh máy bay địch phát hiện.
Ông nhớ nhất những cung đường đầy bom hố. Có đoạn vừa đi qua ban ngày, ban đêm đã bị đánh sập hoàn toàn. Lái xe thời ấy gần như phải sống cùng vô lăng. Nhiều người ngủ gục ngay trên cabin vì kiệt sức.
Có lần đoàn xe của ông bị máy bay phát hiện giữa trọng điểm đánh phá. Bom nổ liên tiếp làm mặt đường rung chuyển. Một chiếc xe phía trước trúng bom bốc cháy dữ dội.
Ông kể rằng tài xế lúc ấy bị thương rất nặng nhưng vẫn cố lái chiếc xe đang cháy ra khỏi đội hình để tránh phát nổ gần các xe chở đạn phía sau. Nhờ vậy, cả đoàn xe thoát hiểm.
Điều khiến ông nhớ mãi là tình đồng đội giữa những người lính lái xe. Họ thường gọi nhau bằng biệt danh thay vì tên thật. Trên cabin luôn có vài câu thơ hoặc khẩu hiệu động viên nhau vượt khó.
Những đêm nghỉ hiếm hoi giữa rừng, anh em thường ngồi bên bếp lửa nghe tiếng mưa rơi trên tán lá. Có người lấy harmonica ra thổi, có người kể chuyện quê nhà. Giữa chiến tranh ác liệt, những khoảnh khắc giản dị ấy trở thành nguồn động viên vô giá.
Sau chiến tranh, nhiều đồng đội của ông không trở về. Mỗi lần gặp lại các cựu binh Trường Sơn, họ vẫn nhắc tên nhau bằng những biệt danh năm cũ và nhớ về những cung đường từng thấm máu và tuổi trẻ của cả một thế hệ.



