Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (241)

An Giang21/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người nữ quân y trong trận chiến Thành cổ Quảng Trị

Cựu quân y Trần Thị Mai kể rằng mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị là những tháng ngày ám ảnh nhất cuộc đời bà.

Bệnh xá dã chiến được dựng tạm trong hầm sâu dưới lòng đất. Bom đạn nổ liên tục suốt ngày đêm khiến mặt đất rung chuyển. Nhiều lúc đang cấp cứu thương binh thì đất đá từ trên trần hầm rơi xuống.

Bà kể rằng thương binh đưa về quá nhiều trong khi thuốc men vô cùng thiếu thốn. Có những ca mổ phải thực hiện ngay trên tấm phản gỗ dưới ánh đèn pin yếu ớt.

Một đêm, một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng được đưa vào bệnh xá. Trước khi ngất đi, anh vẫn cố nắm tay bà hỏi: “Đơn vị em còn giữ được chốt không chị?”

Điều khiến bà xúc động là tinh thần lạc quan của những người lính trẻ. Có người vừa được băng bó xong đã xin quay lại chiến đấu dù vết thương còn chưa lành.

Bà nhớ nhất một thương binh quê Hà Nội luôn giữ trong túi áo tấm ảnh gia đình đã nhòe nước. Trước lúc hy sinh, anh nhờ bà nếu có dịp hãy gửi lại tấm ảnh ấy cho mẹ mình.

Sau chiến tranh, bà đã mất nhiều năm mới tìm được gia đình người lính đó. Khi trao lại tấm ảnh, mẹ anh bật khóc vì nghĩ rằng mọi kỷ vật của con trai đã thất lạc từ lâu.

Cho đến tận hôm nay, bà Mai vẫn nói rằng điều đáng sợ nhất của chiến tranh không phải bom đạn mà là sự chia ly. Nhưng cũng chính trong chiến tranh, bà đã nhìn thấy vẻ đẹp lớn nhất của con người — lòng yêu nước và sự hy sinh vì đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn