Đoàn xã Nhơn Mỹ (243)
Người chiến sĩ thông tin giữ mạch liên lạc giữa chiến trường
Cựu chiến sĩ thông tin Lê Văn Hùng kể rằng trong chiến tranh, công việc giữ đường dây liên lạc quan trọng không kém gì trực tiếp cầm súng chiến đấu. Ông tham gia đơn vị thông tin từ cuối những năm 1960 và từng nhiều lần băng qua chiến trường dưới mưa bom để nối lại dây điện thoại bị đứt.
Theo lời ông, vào thời điểm ác liệt nhất ở chiến trường miền Trung, đường dây liên lạc thường xuyên bị bom phá hỏng. Chỉ cần mất liên lạc vài phút, kế hoạch tác chiến của cả đơn vị có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vì vậy, lính thông tin luôn phải có mặt ở nơi nguy hiểm nhất.
Ông nhớ một đêm mưa lớn ở Quảng Trị, đơn vị đang liên lạc chỉ huy thì dây điện thoại bất ngờ bị cắt đứt do pháo kích. Ông cùng một đồng đội lập tức mang cuộn dây lao ra chiến hào giữa trời tối đen như mực. Đạn pháo nổ liên tục xung quanh, đất đá bắn tung tóe. Có lúc cả hai phải nằm ép sát xuống bùn để tránh mảnh đạn.
Khi tìm được đoạn dây bị đứt, người đồng đội của ông bị thương ở chân nhưng vẫn cố giữ đầu dây để ông nối lại. Đường truyền vừa thông thì một quả pháo khác rơi xuống gần đó. Người đồng đội hy sinh ngay trong đêm, còn ông bị sức ép làm bất tỉnh.
Sau chiến tranh, mỗi lần nhắc lại ký ức ấy, ông vẫn nghẹn lời. Ông nói rằng lính thông tin thường ít được nhắc đến trong các câu chuyện chiến công, nhưng chính họ là những người âm thầm giữ “mạch máu liên lạc” cho chiến trường.
Nhiều cựu chiến binh cùng đơn vị kể rằng những chiến sĩ thông tin luôn mang theo bên mình kìm, dây điện và máy điện thoại dã chiến thay vì súng lớn. Họ phải học cách ghi nhớ địa hình, leo đèo lội suối và sửa chữa thiết bị ngay dưới làn bom đạn.
Giờ đây, ông Hùng vẫn giữ chiếc máy điện thoại dã chiến cũ như một kỷ vật. Với ông, đó không chỉ là vật dụng chiến tranh mà còn là ký ức về những người đồng đội đã hy sinh để giữ cho mệnh lệnh chiến đấu không bao giờ bị ngắt quãng.



