Đoàn xã Nhơn Mỹ (247)
Người y sĩ cứu thương trên tuyến lửa
Cựu quân y Vũ Thị Lan kể rằng những năm ở chiến trường miền Đông Nam Bộ, bà đã chứng kiến vô số cảnh sinh ly tử biệt.
Bệnh xá dã chiến chỉ là vài căn lán dựng tạm giữa rừng. Mỗi khi có thương binh đưa tới, các y sĩ phải làm việc liên tục suốt nhiều giờ. Thiếu thuốc mê, nhiều ca phẫu thuật được thực hiện bằng cách để thương binh cắn khăn chịu đau.
Bà nhớ mãi một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng ở bụng. Trong cơn đau dữ dội, anh vẫn hỏi: “Đồng đội em có ai bị nặng không chị?” Câu hỏi ấy khiến bà không cầm được nước mắt.
Có lần bệnh xá bị bom đánh trúng giữa đêm. Các y sĩ phải vừa cứu thương vừa di chuyển bệnh nhân sang khu rừng khác. Nhiều thương binh dù không thể đi lại vẫn xin tự bò để nhường cáng cho người nặng hơn.
Theo bà Lan, điều kỳ diệu nhất thời chiến là ý chí sống của con người. Có những người bị thương rất nặng nhưng vẫn vượt qua nhờ tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Sau chiến tranh, bà tiếp tục làm ngành y. Đến nay, mỗi lần nghe tiếng trực thăng ngoài trời, bà vẫn nhớ tới những đêm chuyển thương giữa chiến trường năm xưa.



