Đoàn xã Nhơn Mỹ (248)
Những lá thư từ chiến hào Điện Biên
Nhiều cựu chiến binh Chiến dịch Điện Biên Phủ kể rằng giữa chiến trường ác liệt, những lá thư từ quê nhà là nguồn động viên tinh thần vô cùng lớn.
Cựu pháo thủ Đinh Văn Phúc nhớ rằng mỗi lần có cán bộ phát thư, cả đơn vị đều háo hức như trẻ nhỏ. Có người nhận thư xong lặng lẽ ngồi đọc một mình rồi khóc vì nhớ nhà.
Ông kể rằng nhiều chiến sĩ trẻ mang theo thư của mẹ hoặc người yêu trong túi áo ngực như một vật may mắn. Trước mỗi trận đánh lớn, họ thường đọc lại những dòng chữ thân quen để lấy thêm dũng khí.
Một người bạn của ông quê ở Nam Định từng nói: “Nếu tôi hy sinh, nhớ gửi thư này về cho mẹ.” Nhưng sau trận đánh hôm ấy, người đồng đội ấy mãi mãi không trở về.
Sau chiến thắng, ông Phúc đã giữ lời hứa mang lá thư cuối cùng về trao cho gia đình bạn. Người mẹ già khi nhận thư đã ôm chặt nó vào ngực và khóc suốt nhiều giờ.
Ông nói rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn đầy những câu chuyện rất con người — nỗi nhớ nhà, tình mẫu tử và hy vọng giản dị về ngày đoàn tụ.



