Đoàn xã Nhơn Mỹ (291)
Truyện ngắn kể về ông Sáu – một người cán bộ hoạt động ở chiến trường xa, mang trong mình nỗi khao khát được gặp lại đứa con gái duy nhất. Mãi đến khi bé Thu lên tám tuổi, trong một lần được nghỉ phép ngắn ngủi, ông mới có dịp về thăm nhà. Tuy nhiên, vết sẹo dài trên má khiến con gái ông không nhận ra cha.
Những ngày phép ngắn ngủi trôi qua trong sự lạnh nhạt của cô bé. Đến khi bé Thu nhận ra và gọi tiếng "Ba" đầy nghẹn ngào, ông Sáu đã phải chia tay gia đình để trở lại chiến khu. Ở chiến trường, ông dồn hết tình thương, tỉ mỉ cưa từng khúc ngà voi để làm một chiếc lược tặng con. Trước khi hy sinh trong một trận càn, lời trăn trối duy nhất của ông là nhờ đồng đội chuyển chiếc lược ấy cho con gái. Đây là một trong những tác phẩm nổi bật nhất của



