Đoàn xã Nhơn Mỹ (32)
Bát cơm giữa mùa lũ
Nước lũ dâng cao, cả làng chìm trong biển nước. Những mái nhà chỉ còn lấp ló. Giữa khung cảnh ấy, những người lính xuất hiện như điểm tựa.
Minh cùng đồng đội chèo xuồng đến từng nhà, đưa người già và trẻ nhỏ ra khỏi vùng nguy hiểm. Áo quần ướt sũng, tay chân rã rời, nhưng không ai nghỉ.
Khi trời tối, họ dựng tạm một điểm trú. Minh lấy phần cơm ít ỏi của mình, đưa cho một em bé đang run vì đói. Cậu bé nhìn anh, mắt long lanh rồi ăn vội.
“Anh không ăn sao?” – em hỏi.
Minh cười: “Anh ăn rồi.”
Thực ra, đó là phần cơm duy nhất của anh trong ngày. Nhưng nhìn em bé no bụng, anh thấy ấm lòng.
Đêm xuống, tiếng mưa vẫn rơi. Minh ngồi dựa tường, mắt nhắm lại trong chốc lát. Ngày mai, họ lại tiếp tục.
Người lính không chỉ chiến đấu nơi chiến trường, mà còn có mặt khi nhân dân cần nhất. Và đôi khi, một bát cơm nhỏ cũng đủ nói lên tất cả.



