Bài viết

Đoàn xã Nhơn Mỹ (41)

An Giang09/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, Tín mới mười ba tuổi nhưng đã làm nhiệm vụ liên lạc cho bộ đội. Vì nhỏ người, nhanh nhẹn nên cậu thường được giao mang thư qua các chốt địch.

Một buổi chiều, đơn vị cần chuyển gấp bản tin mật sang bên kia núi. Con đường duy nhất phải đi qua đồn lính Pháp đang canh gác.

“Con có sợ không?” – chú Ba hỏi.

Tín lắc đầu: “Con quen rồi!”

Cậu giấu lá thư trong ống tre đựng cơm, giả làm trẻ chăn trâu. Khi đi ngang đồn, một tên lính gọi lại kiểm tra. Tim Tín đập mạnh nhưng cậu vẫn bình tĩnh.

“Đi đâu?”

“Dạ… đi tìm trâu.”

Tên lính nhìn một lúc rồi xua tay cho đi.

Tín chạy thật nhanh vào rừng. Đến nơi giao thư, người chiến sĩ nhận lấy rồi xoa đầu cậu:

“Giỏi lắm!”

Đêm hôm đó, nhờ bản tin được chuyển kịp thời, đơn vị tránh được một cuộc càn quét lớn.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, Tín vẫn nhớ cảm giác hồi hộp ngày ấy. Trong cuộc kháng chiến gian khổ, không chỉ người lớn mà cả những thiếu niên nhỏ tuổi cũng góp sức bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn