Đoàn xã Nhơn Mỹ (45)
Trong lúc dọn nhà, Nam vô tình tìm thấy một cuốn sổ cũ của ông nội. Bìa sổ đã bạc màu, mép giấy ố vàng.
Mở ra, cậu thấy những dòng chữ viết tay ngay ngắn:
“Hôm nay hành quân qua Trường Sơn…”
Nam ngạc nhiên. Từ trước đến giờ, ông hiếm khi kể chuyện chiến tranh.
Tối hôm đó, Nam mang cuốn sổ đến hỏi. Ông nhìn thật lâu rồi mỉm cười.
“Đó là nhật ký thời ông còn là lính.”
Ông kể về những tháng ngày hành quân trong mưa bom, về những đồng đội đã ngã xuống, về những lần phải chia nhau từng ngụm nước.
“Có sợ không ông?”
Ông im lặng vài giây rồi đáp:
“Có chứ. Ai mà không sợ. Nhưng lúc đó, ai cũng nghĩ phải cố để đất nước được hòa bình.”
Nam lặng người.
Trước đây, chiến tranh với cậu chỉ là những dòng lịch sử trong sách. Nhưng qua cuốn sổ cũ ấy, mọi thứ bỗng trở nên thật hơn bao giờ hết.
Đêm đó, Nam đọc lại từng trang nhật ký. Ngoài sân, tiếng gió thổi nhè nhẹ.
Cậu hiểu rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu của biết bao người lính năm xưa.



