Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Đoàn xã Nhơn Mỹ (46)

An Giang10/05/2026Đoàn xã Nhơn Mỹ (Đoàn xã Nhơn Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lần đầu tiên gặp mặt tướng Giáp, ông Dũng là một chiến sĩ trong sư đoàn 338 đóng ở Thanh Hóa luyện tập. Một đêm đông trước Tết nguyên đán 1972 vài ngày, sư đoàn được lệnh báo động hành quân. Trong cái giá lạnh nửa đêm lại chỉ còn vài ngày nữa là Tết, tâm trạng lính tráng không tránh khỏi có những lời ca thán.

Nhưng đến tờ mờ sáng thì đoàn quân mới giật mình khi nhìn thấy lờ mờ dãy núi đá vôi Ninh Bình. Thì ra đơn vị đang lộn ngược ra Bắc. Bất ngờ hơn, đơn vị được lệnh chuẩn bị đón Đại tướng đến úy lạo trước khi lên đường. Nhiều năm qua đi nhưng kỷ niệm năm ấy vẫn rõ ràng mồn một trong đầu họa sĩ Lê Trí Dũng. Trong tập hồi ức Theo vết xích xe tăng ông kể:“Hôm ấy, Sư đoàn bộ đã dựng một khán đài cao, Đại tướng đứng trên đó nói chuyện, toàn Sư hàng ngũ chỉnh tề trải dài xuống ven đồi. Nhiều đơn vị ở quá xa chỉ cử đại diện. Đại tướng lên nói chừng 15 phút, chúc Tết và động viên binh sĩ, tiếng “u ra” vang rền.Kết thúc, đơn vị chỗ nào lại về chỗ nấy. Chúng tôi còn nán lại để “xem mặt” ông. Ra đến ngoài cánh rừng bạch đàn, thấy rất nhiều binh sĩ đứng dọc hai bên đường, từ trên xe, ông nhảy xuống đi bộ giữa hai hàng quân, tay vẫy vẫy... Đột nhiên, ông dừng lại trước một người lính trẻ, rất trẻ, chỉ chừng 17 tuổi và rất “hạt tiêu”, lùng thùng trong bộ quân phục số 2.Đối diện với người binh nhì, ông ôn tồn hỏi: “Đồng chí đi bộ đội bao lâu rồi?” “Báo cáo Đại tướng - gần một tháng ạ” “Đã học chào chưa?” Người lính trẻ lúng túng, vì cảm động hơn là vì câu hỏi, và bất ngờ, Đại tướng dập gót, đứng nghiêm, giơ tay chào. Người lính cũng đứng thẳng người, chào đáp lại, hai mắt anh rực sáng, suốt đời tôi không bao giờ quên ánh mắt của người binh nhì hôm ấy.Trong ánh mắt ấy nửa như có sự hàm ơn, nửa như mang một lời hứa. Trong giây lát, không gian như nén lại, rồi vỡ tung ra trong tiếng “u ra” vang dội. Lần đầu tiên, tôi chứng kiến một cảnh tượng cảm động và lạ lùng: Một Đại tướng đứng nghiêm chào một binh nhì trước giờ xuất trận.Giờ đây, đã hơn 30 năm, lũ trẻ sinh thành đêm hôm ấy phần lớn đã có vợ con. Còn chúng tôi không quên được cuộc hội ngộ đêm ấy. Trong tình thế ầm ầm vào trận, mạng sống quả rất mong manh. Nhưng với đạo quân “Phụ tử chi binh” ấy, người ta cũng có thể chết vì một tấm lòng, một nghĩa cử lắm chứ. Sự thực trong đoàn quân năm ấy rất nhiều người đã không trở về, họ vĩnh viễn nằm lại Thành cổ Quảng Trị, đáy dòng Thạch Hãn, một cánh rừng nào đó ở B2, B3, chiến trường C... Nhưng tôi biết sức mạnh của những người lính chúng tôi được tăng lên rất nhiều kể từ buổi gặp chủ tướng của mình ngày ấy”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn