Đoàn xã Nhơn Mỹ (47)
Đôi giày giữa mùa mưa
Cơn mưa rừng kéo dài suốt ba ngày khiến con đường hành quân trở nên lầy lội. Những bước chân của tiểu đội ngày càng nặng nề vì bùn đất bám kín giày dép.
Tuấn là chiến sĩ trẻ nhất đơn vị. Đôi giày của anh đã rách từ mấy hôm trước, nước ngấm vào khiến chân phồng rộp. Nhưng anh vẫn cố im lặng, không muốn làm chậm đội hình.
Buổi tối nghỉ chân trong lán tạm, đại đội trưởng Hòa noticed đôi chân đầy vết thương của Tuấn.
“Sao không báo cáo?” – ông hỏi.
Tuấn cười gượng:
“Em chịu được mà thủ trưởng.”
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, ông Hòa l quietly đặt trước chỗ Tuấn một đôi giày mới. Đó là đôi giày duy nhất còn lại trong kho dự phòng của đơn vị.
Sáng hôm sau, Tuấn ngạc nhiên:
“Giày của ai vậy ạ?”
“Của đơn vị cấp cho cậu.”
Nhưng khi nhìn xuống chân đại đội trưởng, Tuấn thấy ông đang mang đôi dép cao su cũ đã mòn gót.
Suốt chặng đường tiếp theo, ông Hòa vẫn lặng lẽ đi đầu đội hình dưới mưa. Mỗi lần gặp đoạn dốc trơn, ông đều quay lại đỡ từng chiến sĩ.
Nhiều năm sau, Tuấn trở thành sĩ quan. Anh vẫn nhớ mãi đôi giày năm ấy.
Điều khiến anh xúc động không phải giá trị của đôi giày, mà là tình thương âm thầm của người chỉ huy dành cho đồng đội.
Trong ký ức của Tuấn, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ không chỉ là những người cầm súng bảo vệ Tổ quốc, mà còn là những con người luôn biết hy sinh phần mình vì người khác, dù chỉ là điều nhỏ bé nhất.



