Đoàn xã Nhơn Mỹ (48)
Người lính giữa tâm lũ
Mưa lớn suốt nhiều ngày khiến cả huyện ngập sâu. Nước lũ cuốn trôi nhiều nhà cửa, người dân phải trèo lên mái nhà chờ cứu hộ.
Khi nhận lệnh hỗ trợ vùng lũ, đơn vị của Trung lập tức lên đường. Những chiếc xuồng máy chạy xuyên đêm trong mưa gió.
Đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng lặng người. Tiếng trẻ con khóc vang lên giữa biển nước đục ngầu.
Trung cùng đồng đội chia nhau đi cứu dân. Có lúc nước chảy quá xiết, chiếc xuồng suýt bị lật.
Một cụ già ôm chặt tay Trung:
“Các chú bộ đội tới rồi… tôi tưởng không còn ai cứu nữa.”
Anh chỉ cười:
“Có chúng cháu đây rồi, bác yên tâm.”
Suốt hai ngày, họ gần như không ngủ. Lương khô chia cho dân trước, còn mình chỉ uống tạm nước lọc.
Chiều hôm đó, Trung phát hiện một căn nhà nhỏ còn người mắc kẹt. Khi anh bơi tới nơi, bên trong là một bé gái đang ôm em trai mới vài tháng tuổi.
“Chú ơi… cứu em cháu với…”
Trung nhanh chóng bế đứa bé lên xuồng rồi quay lại đón cô bé.
Lúc chiếc xuồng rời đi, căn nhà phía sau bất ngờ đổ sập xuống dòng nước.
Mọi người trên xuồng đều im lặng.
Đêm ấy, Trung ngồi dưới mái trường tạm trú, nhìn những người dân đã an toàn ngủ ngon sau nhiều ngày hoảng loạn.
Anh thấy mệt rã rời, nhưng lòng lại nhẹ nhõm.
Người lính thời bình không còn chiến đấu giữa bom đạn, nhưng vẫn luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Và trong lòng nhân dân, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn là điểm tựa bình dị mà vững chắc.



