Đoàn xã Nhơn Mỹ (49)
Lá thư chưa gửi
Ông Phúc năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ đặt đầu giường, ông vẫn giữ một lá thư chưa bao giờ gửi.
Đó là lá thư ông viết vào mùa hè năm 1972, khi còn là một chiến sĩ trẻ trên tuyến Trường Sơn.
Ngày ấy, đơn vị hành quân liên tục. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm mới đi. Có hôm cả đội phải trú trong hang đá suốt nhiều giờ vì bom dội liên tiếp.
Trong một đêm hiếm hoi được nghỉ, Phúc lấy giấy bút ra viết thư cho mẹ.
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe…”
Ông kể về rừng Trường Sơn, về đồng đội, về những bữa cơm vội vàng bên bếp lửa nhỏ.
Nhưng lá thư chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Ít ngày sau, trong một trận bom, người đồng đội thân nhất của ông hy sinh.
Phúc giữ lá thư ấy bên mình suốt cuộc chiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê. Mẹ ông lúc ấy đã mất vì bệnh nặng.
Ông không còn cơ hội trao tận tay lá thư nữa.
Nhiều năm trôi qua, mỗi lần mở chiếc hộp gỗ, ông lại nhìn những dòng chữ đã nhòe màu thời gian.
Đứa cháu nội từng hỏi:
“Sao ông không bỏ nó đi?”
Ông mỉm cười:
“Vì đó là tuổi trẻ của ông.”
Trong lá thư cũ ấy có nỗi nhớ nhà, có tình đồng đội và cả những năm tháng gian khổ mà thế hệ ông đã đi qua.
Đối với ông Phúc, hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ không nằm ở những điều lớn lao, mà ở lòng kiên cường, sự hy sinh và tình yêu đất nước giản dị của những con người bình thường.



