Đoàn xã Nhơn Mỹ (98)
Đêm ấy, mưa như trút xuống vùng núi miền Trung. Nước sông dâng cao cuồn cuộn, cuốn theo cây cối và đất đá. Trong tiếng loa gọi dân sơ tán vang lên giữa màn mưa, những bóng áo xanh đã xuất hiện từ rất sớm.
Trung úy Thành cùng đồng đội lội nước suốt nhiều giờ để tiếp cận một bản làng bị cô lập. Khi đến nơi, anh nghe tiếng khóc của một em bé vọng ra từ căn nhà ngập gần nửa mái. Không chút do dự, anh buộc dây thừng vào người rồi lao xuống dòng nước xiết.
Người dân đứng trên cao nín thở nhìn theo. Sau gần mười phút vật lộn với dòng nước lạnh buốt, Thành bế được em bé trở ra. Đứa trẻ tím tái nhưng vẫn còn thở. Người mẹ òa khóc ôm lấy con, còn Thành chỉ cười: “May là kịp.”
Suốt ba ngày sau đó, bộ đội dựng lán, nấu cơm, phát thuốc và cõng người già vượt lũ. Khi nước rút, dân làng mới biết nhiều chiến sĩ gần như chưa ngủ suốt mấy đêm liền.
Ngày đơn vị rời đi, bà con đứng kín con đường đất nhỏ để tiễn. Một cụ già nắm chặt tay Thành nói:
“Các chú đúng là Bộ đội Cụ Hồ của dân.”



