Đoàn xã Nhơn Mỹ (99)
Ngoài đảo chìm giữa biển Đông, chiến sĩ trẻ Minh ngồi viết thư cho mẹ vào lúc nửa đêm. Gió biển thổi mạnh làm ngọn đèn chao nghiêng.
“Ở đây con vẫn khỏe. Đồng đội thương nhau như anh em trong nhà…”
Minh nhập ngũ khi vừa tốt nghiệp đại học. Nhiều bạn bè chọn thành phố nhộn nhịp, còn anh tình nguyện ra đảo. Những ngày đầu, anh nhớ nhà đến mất ngủ. Nhưng rồi tiếng sóng biển, màu cờ đỏ trên cột mốc chủ quyền và ánh mắt tin cậy của đồng đội khiến anh trưởng thành nhanh chóng.
Một lần biển động mạnh, tàu cá của ngư dân gặp nạn gần đảo. Minh cùng tổ cứu hộ lao ra trong đêm tối. Sóng đánh dữ dội khiến chiếc xuồng nhỏ chao đảo liên tục. Sau nhiều giờ vật lộn, họ đưa được toàn bộ ngư dân vào đảo an toàn.
Người đàn ông lớn tuổi nhất xúc động nói:
“Nếu không có các chú, chắc chúng tôi không còn sống.”
Đêm ấy, Minh lại ngồi viết thư cho mẹ. Nhưng lần này, trong thư có thêm một dòng:
“Con hiểu vì sao cha ngày xưa luôn tự hào khi khoác áo lín



