Cựu Thanh niên xung phong

Đoàn xã Pu Sam Cáp (498)

Lần giở những tấm ảnh kỷ niệm, bà Nguyễn Thị Thà (sinh năm 1950), nguyên Trung đội trưởng, bồi hồi nhớ lại: “Lúc đó tôi mới 16 tuổi. Nhiệm vụ của chúng tôi là trực chiến tại 3 khẩu đội sát chân Cầu Giẽ, phối hợp với bộ đội chủ lực bắn trả máy bay địch, bảo vệ cầu, bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt chi viện cho miền Nam”.

Lai Châu19/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huyền thoại mang tên “Miếu 12 cô”

Cùng gia nhập đội khi mới tuổi trăng tròn, bà Nguyễn Thị Thảnh (sinh năm 1950) vẫn nhớ như in những ngày đầu: “Sau khi huấn luyện tháo lắp súng và kỹ chiến thuật, các anh bộ đội rút về, để lại đơn vị độc lập chiến đấu. Vì toàn là nữ, các anh trên tỉnh thường gọi vui là ‘Miếu 12 cô’ thay vì tên trận địa chính thức”.

Cái tên dí dỏm ấy xuất phát từ thực tế trực chiến: cả trung đội 25 người chia ca luân phiên sao cho luôn có 12 nữ chiến sĩ túc trực bên mâm pháo 24/24 giờ. Đằng sau cái tên có vẻ thanh bình ấy là những ngày tháng gian khổ không tưởng. Bà Trương Thị Chúc (sinh năm 1947), xạ thủ số 1, dù ở tuổi 80 nhưng ký ức về đồng đội vẫn rành mạch: “Hồi đó thiếu thốn đủ thứ, chị em phải tự lực hoàn toàn. Hái được mớ rau dệu đã là tốt, không thì chỉ có muối rang bằng mũ sắt cho trôi bát cơm. Lúc vào trận, cơm còn chẳng kịp nấu hoặc vừa bưng bát lên thì bom dội, đất cát trộn lẫn cả. Chúng tôi còn tận dụng cả ụ pháo để trồng mướp, thay phiên nhau đi bắt cua về giã lấy nước nấu canh cải thiện bữa ăn”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn