Cựu Thanh niên xung phong

Đoàn xã Pu Sam Cáp (499)

bà Nguyễn Thị Quy (sinh năm 1951) nhớ lại: “Bà Chúc là xạ thủ 1, lia thẳng băng 50 viên luôn. Tôi là xạ thủ 2, mắt bắt mục tiêu trúng phóc, các anh bộ đội còn phải khen. Ngày ấy, trận địa chỉ là những ụ đất tạm bợ, nước ngập quá đầu gối. Có khi hai tháng liền chị em ăn ngủ tại chỗ, chỉ có mấy cây bương với tấm tranh tre úp tạm làm chỗ nằm. Đêm gió lạnh, đỉa đeo bám tận gầm sàn, chúng tôi phải đóng cọc cao lên mà ngủ”.

Lai Châu19/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gian khổ là thế, nhưng tinh thần chiến đấu chưa bao giờ lay chuyển. Bà Thảnh bùi ngùi kể: “Chiến sự khẩn cấp, vào trận nhiều khi chị em chẳng kịp xỏ dép, chân trần bước đại lên những vỏ đạn pháo vừa trút xuống nóng bỏng, rát tuột cả da bàn chân nhưng không một ai nao núng. Chỉ cần Trung đội trưởng hô: ‘Tất cả vào vị trí chiến đấu!’ là tất cả lập tức vào chỗ. Sau mỗi trận, Tỉnh đội trưởng Hà Tây thường về tận trận địa bắt tay khen ngợi: ‘Các em giỏi lắm, con gái trẻ thế này mà đánh giặc giỏi quá’”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn