Cựu Thanh niên xung phong

Đoàn xã Pu Sam Cáp (501)

Phạm Xuân Mai là người con của vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam, vốn là học sinh miền Nam tập kết ra Bắc từ năm 1954. Ấn tượng đầu tiên về ông trong mắt anh em chiến sĩ là sự nghiêm nghị đến mức khó gần. Ông ít nói, hiếm khi cười, gương mặt lúc nào cũng đăm chiêu như đang tính toán những cung đường. Ông quyết đoán và cực kỳ thẳng thắn, ai làm việc cầm chừng, thiếu trách nhiệm đều bị ông phê bình bằng chất giọng miền Trung đặc sệt: “Làm ăn gì mà giật dờ (vật vờ) thế hả!”.

Lai Châu19/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước mỗi trận đánh lớn vào vùng tử địa, ông Mai thường tổ chức “truy điệu sống” cho anh em. Bên gốc cây me cổ thụ trơ trụi lá vì bom đạn, ông chuẩn bị sẵn quan tài, băng ca, rồi nghẹn ngào giao nhiệm vụ. Những đôi mắt rực lửa quyết tâm nhìn người chỉ huy, họ hiểu rằng mỗi bước chân đi là một lần dâng hiến cho Tổ quốc.

Ngấp một ngụm nước, ông Thược kết thúc câu chuyện với ánh mắt xa xăm. Đại đội trưởng Phạm Xuân Mai là thế, một người anh hùng thầm lặng giữa đại ngàn. Sau này, khi ông chuyển lên Ban Chỉ huy Công trường 12A, trong một chuyến đi thực địa, ông đã hy sinh vì tai nạn xe. Ông ra đi, nhưng tinh thần và tình yêu thương ông để lại vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn những người lính năm xưa. Trong chiến công hiển hách của C759 Anh hùng, tên ông đã được viết vào sử sách bằng cả máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn