Đoàn xã Pu Sam Cáp (552)
Mặc dù hiện nay tuổi đã cao, chân đau và tai không còn nghe rõ nhưng những ký ức về năm tháng tuổi thanh xuân dành trọn nơi chiến trường của 2 cựu TNXP vẫn luôn thổn thức trong tâm trí của bà Cao, ông Nhuận.
“Tiếp nối truyền thống cách mạng của bố và anh, tôi mong muốn được hòa mình vào bầu không khí sục sôi của thế hệ thanh niên khi đó, lên đường ra trận, có mặt ở các chiến trường, địa bàn trọng điểm, sát cánh cùng bộ đội tham gia chiến đấu”, bà Cao chia sẻ.
Để được lên đường tham gia kháng chiến, bà Cao đã “ăn gian”, nhét thêm 2 cục đá vào túi để đủ điều kiện trở thành nữ TNXP.
Trái ngược với niềm vui, háo hức của người con gái là những dòng nước mắt nghẹn ngào của người mẹ. Bà Cao tâm sự, nhà chỉ có mình bà là con gái nên mẹ không nỡ để con đi vào nơi "dầu sôi, lửa bỏng". Nhưng thấy ý chí và quyết tâm lớn của con nên mẹ bà đành kìm nén nước mắt vào trong, tiễn con lên đường.
“Tôi vẫn còn nhớ, trước lúc ra đi muốn mang theo 1 nắm hạt rau đay để vào chiến trường trồng làm thực phẩm nhưng rồi lại để quên ở nhà. Hình ảnh mẹ tôi vừa khóc vừa vội vã chạy đuổi theo đưa cho tôi túi đựng hạt rau đay khiến tôi nhớ mãi cho đến tận bây giờ”, bà Cao xúc động nhớ lại.


