Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (1)

"Nếu ai cũng sợ hy sinh thì ai sẽ giữ được đất nước?"

Lâm Đồng17/07/2026XÃ QUẢNG HÒA (XÃ QUẢNG HÒA)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1940, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Khắp các bản làng vùng Việt Bắc, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, thôi thúc biết bao thanh niên rời mái nhà thân yêu để khoác lên mình màu áo lính.

Ở một bản nhỏ thuộc tỉnh Cao Bằng, chàng trai người Tày La Văn Cầu khi ấy mới ngoài mười lăm tuổi đã nhiều lần chứng kiến cảnh quê hương bị giặc càn quét. Những con đường quen thuộc in dấu chân lính Pháp, nhiều gia đình phải bỏ bản vào rừng lánh nạn, lương thực bị cướp phá, cuộc sống của đồng bào vô cùng cực khổ.

La Văn Cầu không thể quên hình ảnh những cán bộ Việt Minh bí mật đến bản tuyên truyền, vận động nhân dân đoàn kết kháng chiến. Các chú bộ đội tuy quần áo vá nhiều chỗ, bữa cơm chỉ có ngô và rau rừng, nhưng ai cũng giữ tinh thần lạc quan, tin tưởng ngày thắng lợi.

Mỗi lần gặp các chiến sĩ, cậu thanh niên đều chủ động giúp gùi gạo, dẫn đường qua những con suối và lối mòn trong rừng. Những việc làm nhỏ ấy khiến cậu càng thêm hiểu rằng muốn quê hương được bình yên thì phải có người cầm súng bảo vệ.

Một buổi tối, sau khi nghe cán bộ địa phương nói về tình hình chiến sự và nhu cầu bổ sung lực lượng cho mặt trận, La Văn Cầu đã đưa ra quyết định quan trọng nhất của tuổi trẻ: xin được gia nhập bộ đội.

Gia đình biết tin vừa tự hào vừa lo lắng. Người mẹ hiểu rằng chiến tranh đồng nghĩa với gian khổ và có thể không ngày trở về. Nhưng bà cũng hiểu khát vọng của con trai và truyền thống yêu nước của quê hương Cao Bằng.

Ngày chia tay, hành trang của La Văn Cầu chỉ là vài bộ quần áo đơn sơ, ít lương thực và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng. Không có lễ tiễn đưa long trọng, không có những lời hứa hẹn lớn lao. Chàng trai trẻ chỉ cúi đầu chào cha mẹ rồi hòa vào đoàn thanh niên lên đường.

Những ngày đầu trong quân ngũ vô cùng gian khổ. Đơn vị thiếu thốn đủ bề: quần áo không đủ ấm, lương thực khan hiếm, vũ khí còn hạn chế. Các chiến sĩ vừa huấn luyện, vừa tăng gia sản xuất, vừa hành quân liên tục qua núi cao, rừng sâu.

Đối với La Văn Cầu, mọi khó khăn đều trở thành động lực để rèn luyện. Ông luôn là người xung phong nhận việc nặng, đi đầu trong các cuộc hành quân và chấp hành nghiêm kỷ luật đơn vị. Đồng đội nhận xét ông là người ít nói nhưng rất kiên cường, đã nhận nhiệm vụ thì luôn cố gắng hoàn thành.

Chính trong môi trường quân đội, La Văn Cầu trưởng thành nhanh chóng. Từ một chàng trai vùng cao còn nhiều bỡ ngỡ, ông trở thành một chiến sĩ bản lĩnh, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Những tháng ngày rèn luyện ấy đã chuẩn bị cho ông bước vào các trận đánh ác liệt sau này, đặc biệt là Chiến dịch Biên giới năm 1950, nơi tên tuổi La Văn Cầu đi vào lịch sử dân tộc.

Ngày tình nguyện vào bộ đội không chỉ là dấu mốc thay đổi cuộc đời của La Văn Cầu, mà còn là biểu tượng cho tinh thần của lớp thanh niên Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến: sẵn sàng gác lại tuổi trẻ và hạnh phúc riêng để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ý nghĩa câu chuyện

Quyết định lên đường nhập ngũ của La Văn Cầu cho thấy lòng yêu nước không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ sự đồng cảm với nỗi đau của quê hương và ý thức trách nhiệm đối với dân tộc. Tuổi trẻ hôm nay tuy không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có thể noi gương các thế hệ đi trước bằng tinh thần học tập, lao động, cống hiến và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn