Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (2)

NHỮNG NGÀY HUẤN LUYỆN GIAN KHỔ

Lâm Đồng17/07/2026XÃ QUẢNG HÒA (XÃ QUẢNG HÒA)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Mồ hôi trên thao trường sẽ bớt máu ngoài chiến trường"

Sau ngày tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam, chàng thanh niên người Tày La Văn Cầu chính thức bước vào một cuộc sống hoàn toàn mới. Không còn những ngày theo cha mẹ lên nương, không còn những buổi chiều bình yên bên bản làng Cao Bằng, trước mắt ông là những tháng ngày huấn luyện đầy gian khổ để trở thành một người lính thực thụ.

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, quân đội ta còn rất nhiều thiếu thốn. Do điều kiện chiến tranh, doanh trại chỉ là những căn lán dựng bằng tre nứa giữa rừng. Giường ngủ là những tấm phên hoặc lớp lá khô trải trên nền đất. Chăn màn, quân phục, giày dép đều thiếu. Nhiều chiến sĩ phải vá đi vá lại bộ quần áo đã sờn vai, đôi dép cao su được tận dụng đến khi không thể dùng nữa.

La Văn Cầu cũng như bao đồng đội khác nhanh chóng làm quen với cuộc sống ấy. Mỗi ngày bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng. Tiếng kẻng báo thức vang lên giữa núi rừng. Các chiến sĩ tập hợp thành hàng ngũ, luyện tập điều lệnh, rèn luyện thể lực rồi học kỹ thuật chiến đấu.

Có những buổi hành quân hàng chục kilômét qua đèo cao, suối sâu với ba lô nặng trên vai. Đôi chân ai cũng phồng rộp vì đường đá sắc nhọn, nhưng không một người bỏ cuộc. La Văn Cầu thường đi ở tốp đầu, lặng lẽ động viên những đồng đội còn trẻ hoặc sức khỏe yếu hơn.

Bên cạnh rèn luyện thể lực, đơn vị còn huấn luyện kỹ năng sử dụng vũ khí. Số lượng súng đạn khi ấy rất hạn chế nên nhiều nội dung phải tập bằng súng gỗ hoặc mô hình. Các chiến sĩ luyện từng động tác ngắm bắn, bò, trườn, lợi dụng địa hình và hiệp đồng chiến đấu. Ai cũng hiểu rằng mỗi giờ luyện tập hôm nay sẽ quyết định sự sống còn của mình và đồng đội khi bước vào trận đánh thật.

Không chỉ học quân sự, La Văn Cầu còn được học chính trị, học về mục tiêu của cuộc kháng chiến, về lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết. Những buổi học dưới ánh đèn dầu hoặc bên bếp lửa giữa rừng giúp người chiến sĩ trẻ hiểu rõ hơn vì sao mình cầm súng chiến đấu. Chính niềm tin vào độc lập dân tộc đã trở thành nguồn sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn.

Cuộc sống huấn luyện luôn gắn với lao động. Sau giờ học, đơn vị tăng gia sản xuất, trồng rau, đào sắn, kiếm măng rừng và lấy củi. Những bữa cơm chỉ có ngô, sắn hoặc cháo loãng nhưng tiếng cười vẫn vang lên trong doanh trại. Đồng đội nhường nhau từng bát cơm, từng ngụm nước. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp họ vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất.

La Văn Cầu nổi bật bởi sự chịu khó và ý chí kiên cường. Hễ đơn vị giao nhiệm vụ khó, ông đều xung phong nhận trước. Khi hành quân, ông luôn mang giúp balô cho đồng đội bị mệt. Trong huấn luyện, ông kiên trì luyện tập đến khi thực hiện thành thạo từng động tác. Nhiều cán bộ nhận xét chàng chiến sĩ trẻ tuy ít nói nhưng luôn gương mẫu, chấp hành nghiêm kỷ luật và có tinh thần trách nhiệm cao.

Chính những tháng ngày rèn luyện gian khổ ấy đã tạo nên bản lĩnh của La Văn Cầu. Ông học được cách chịu đựng gian khổ, giữ bình tĩnh trước khó khăn và đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân. Những phẩm chất ấy sau này được thể hiện rõ trong Trận Đông Khê (Chiến dịch Biên giới năm 1950), khi dù bị thương rất nặng ở cánh tay, ông vẫn quyết tâm tiếp tục ôm bộc phá xung phong tiêu diệt lô cốt địch.

Nhìn lại cuộc đời mình, La Văn Cầu nhiều lần khẳng định rằng chiến công không chỉ được tạo nên trong khoảnh khắc trên chiến trường mà còn được hun đúc từ những ngày tháng miệt mài rèn luyện, từ ý chí không lùi bước trước khó khăn và từ tình đồng chí gắn bó keo sơn.

Ý nghĩa câu chuyện

Những ngày huấn luyện của La Văn Cầu cho thấy thành công không đến từ may mắn mà từ sự chuẩn bị bền bỉ và tinh thần kỷ luật. Trong thời bình, bài học ấy vẫn còn nguyên giá trị: muốn đạt được kết quả tốt trong học tập, công tác hay cuộc sống, mỗi người đều phải không ngừng rèn luyện, vượt qua gian khó và biết sống vì tập thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn