ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (3)
Trận đánh Đông Khê năm 1950.
"Còn sống, tôi còn đánh!"
Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu – Đông chính thức mở màn. Thực hiện chủ trương của Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, Quân đội nhân dân Việt Nam quyết tâm tiêu diệt cứ điểm Đông Khê (Cao Bằng), mở thông tuyến biên giới Việt Nam – Trung Quốc, phá thế bao vây của thực dân Pháp và tạo bước ngoặt cho cuộc kháng chiến.
Đông Khê là một cứ điểm được quân Pháp xây dựng rất kiên cố. Hệ thống lô cốt bằng bê tông cốt thép, nhiều lớp hàng rào dây thép gai, bãi mìn và hỏa lực dày đặc khiến nơi đây được xem là "cánh cửa thép" bảo vệ tuyến phòng thủ trên Đường số 4.
Trong đội hình tấn công hôm ấy có chiến sĩ trẻ La Văn Cầu, khi đó là tiểu đội phó thuộc đơn vị công binh – bộc phá. Nhiệm vụ của ông là mang khối bộc phá áp sát lô cốt để mở cửa cho bộ đội xung phong.
Trời vừa hửng sáng, pháo binh của ta đồng loạt nổ súng. Tiếng đại bác vang dội khắp núi rừng Cao Bằng. Ngay sau loạt pháo mở màn, các đơn vị bộ binh nhanh chóng áp sát cứ điểm.
La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng hàng chục kilôgam lao lên phía trước. Đạn từ các lô cốt địch bắn như mưa. Đất đá tung lên mù mịt sau mỗi quả đạn pháo.
Khi chỉ còn cách mục tiêu một quãng ngắn, một viên đạn của địch bắn trúng cánh tay phải của ông. Vết thương rất nặng, cánh tay gần như bị đứt lìa, máu chảy không ngừng.
Đồng đội định đưa ông về tuyến sau để cứu chữa. Nhưng La Văn Cầu cương quyết từ chối.
Ông nói rằng nhiệm vụ mở cửa chưa hoàn thành thì mình chưa thể rời trận địa.
Do cánh tay bị thương vướng víu, không thể tiếp tục ôm bộc phá, La Văn Cầu đã đề nghị đồng đội buộc phần tay bị dập nát lại để tiếp tục chiến đấu. Theo nhiều tư liệu lịch sử và lời kể của chính ông, ông đã kiên quyết xin đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để không cản trở nhiệm vụ.
Được đồng đội hỗ trợ băng bó, La Văn Cầu dùng cánh tay còn lại ôm khối bộc phá, tiếp tục bò từng mét dưới làn đạn của địch.
Mỗi lần đạn nổ, ông lại ép sát xuống mặt đất rồi tiếp tục tiến lên. Khoảng cách đến lô cốt ngày càng gần. Đồng đội phía sau dõi theo trong sự lo lắng và khâm phục.
Cuối cùng, La Văn Cầu áp được khối bộc phá vào đúng vị trí cửa lô cốt.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Khói bụi bao trùm trận địa.
Lô cốt kiên cố của quân Pháp bị phá hủy, mở toang cửa mở cho bộ đội ta đồng loạt xung phong tiêu diệt các ổ kháng cự còn lại.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, La Văn Cầu mới được đưa ra phía sau cấp cứu trong tình trạng mất rất nhiều máu. Nhờ sự cứu chữa của quân y, ông đã qua cơn nguy kịch.
Chiến thắng Đông Khê ngày 18 tháng 9 năm 1950 mở đầu thắng lợi của Chiến dịch Biên giới, góp phần làm thay đổi cục diện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tấm gương chiến đấu của La Văn Cầu nhanh chóng lan tỏa khắp các đơn vị, trở thành biểu tượng của tinh thần "quyết chiến, quyết thắng".
Với chiến công đặc biệt xuất sắc, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong đợt phong tặng đầu tiên năm 1952.
Nhiều năm sau, mỗi khi được mời giao lưu với thanh niên và chiến sĩ trẻ, ông thường khiêm tốn nói rằng chiến công ấy không chỉ của riêng mình mà là kết quả của tinh thần đoàn kết, sự hy sinh của cả đơn vị. Ông luôn nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống trước cửa lô cốt Đông Khê và cho rằng mình chỉ là một người may mắn còn sống để kể lại câu chuyện.
Ý nghĩa câu chuyện
Chiến công của La Văn Cầu tại Đông Khê là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Ông đã đặt nhiệm vụ lên trên nỗi đau thể xác, đặt lợi ích của dân tộc lên trên sự sống của bản thân. Câu chuyện nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trong chiến tranh mà còn ở bản lĩnh vượt qua khó khăn, dám nhận trách nhiệm và kiên trì theo đuổi mục tiêu vì cộng đồng.



