ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (4)
KHOẢNH KHẮC XIN CHẶT CÁNH TAY ĐỂ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
"Đừng lo cho tôi! Hãy để tôi hoàn thành nhiệm vụ!"
Rạng sáng tháng 9 năm 1950, tại cứ điểm Đông Khê, trận đánh bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Khói súng phủ kín các triền đồi, tiếng súng trường, đại liên và pháo nổ dồn dập. Trước mặt các chiến sĩ là hệ thống lô cốt kiên cố của quân Pháp, còn phía sau là niềm tin và kỳ vọng của cả đơn vị.
Trong đội hình xung kích, chiến sĩ La Văn Cầu được giao mang bộc phá mở cửa lô cốt. Đó là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, bởi người mang bộc phá phải tiếp cận rất gần mục tiêu dưới làn đạn dày đặc của đối phương.
Ôm khối bộc phá nặng trên vai, La Văn Cầu cùng đồng đội lợi dụng từng mô đất, từng hố bom để tiến lên. Chỉ còn cách lô cốt một quãng ngắn thì hỏa lực của địch bất ngờ bắn dữ dội.
Một viên đạn trúng vào cánh tay phải của ông.
Vết thương rất nặng. Cánh tay gần như bị dập nát, máu chảy liên tục. Mỗi cử động đều gây nên cơn đau dữ dội.
Đồng đội lao tới định đưa ông lui về tuyến sau.
Nhưng La Văn Cầu lắc đầu.
Ông hiểu rằng nếu dừng lại lúc này, cửa mở sẽ chưa được phá, đơn vị phía sau sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi xung phong.
Điều khiến ông lo lắng nhất không phải là vết thương của mình, mà là nhiệm vụ chiến đấu còn dang dở.
Theo những hồi ức của chính La Văn Cầu và các tư liệu lịch sử, ông đã kiên quyết đề nghị đồng đội xử lý phần cánh tay bị thương để không cản trở việc tiếp tục mang bộc phá. Trong nhiều cuộc giao lưu sau này, ông kể rằng khi ấy ông chỉ nghĩ đến việc phải hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá.
Đồng đội ai cũng nghẹn lòng.
Không ai nỡ làm theo yêu cầu ấy.
Nhưng nhìn ánh mắt đầy quyết tâm của La Văn Cầu, họ hiểu rằng không gì có thể khiến người chiến sĩ trẻ thay đổi ý chí.
Sau khi băng buộc phần cánh tay bị thương, La Văn Cầu dùng cánh tay còn lại ôm chặt khối bộc phá.
Ông tiếp tục bò về phía trước.
Từng mét đường trở nên dài hơn bao giờ hết.
Đạn vẫn cày nát mặt đất xung quanh.
Đất đá liên tục bắn tung lên người ông.
Máu từ vết thương thấm đỏ áo, nhưng bước tiến không dừng lại.
Cuối cùng, La Văn Cầu áp được khối bộc phá vào chân lô cốt.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Lô cốt bị phá hủy.
Cửa mở được khai thông.
Ngay lập tức, các mũi tiến công của Quân đội nhân dân Việt Nam đồng loạt xung phong, đánh chiếm các vị trí còn lại của quân Pháp.
Chỉ đến khi nhiệm vụ hoàn thành, La Văn Cầu mới để đồng đội đưa mình ra phía sau cấp cứu.
Các bác sĩ quân y đã nỗ lực cứu chữa trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Dù phải chịu thương tật suốt đời, ông vẫn giữ được sự lạc quan và tiếp tục phục vụ quân đội.
Nhiều năm sau, khi được hỏi điều gì đã giúp mình vượt qua nỗi đau trong khoảnh khắc ấy, La Văn Cầu chỉ giản dị trả lời rằng người lính khi bước vào trận đánh không nghĩ nhiều đến bản thân, mà chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ để đồng đội có thể tiến lên.
Câu trả lời mộc mạc ấy đã khắc họa rõ phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ: lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh vì Tổ quốc.
Ý nghĩa câu chuyện
Khoảnh khắc La Văn Cầu quyết tâm tiếp tục chiến đấu dù bị thương nặng không chỉ là biểu tượng của lòng quả cảm mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm. Ông đặt lợi ích của đơn vị và của đất nước lên trên nỗi đau của bản thân. Tinh thần ấy vẫn còn nguyên giá trị đối với thế hệ trẻ hôm nay: khi đối mặt với khó khăn, cần giữ vững ý chí, không bỏ cuộc và luôn có trách nhiệm với tập thể.



