ĐOÀN XÃ QUẢNG HÒA (6)
VINH DỰ ĐƯỢC GẶP CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
"Phần thưởng lớn nhất là được Bác bắt tay"
Đầu năm 1952, sau những chiến công vang dội trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950, nhiều cán bộ, chiến sĩ có thành tích đặc biệt xuất sắc được triệu tập về Việt Bắc để tham dự Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất. Trong số những đại biểu tiêu biểu ấy có chàng chiến sĩ người dân tộc Tày La Văn Cầu.
Đối với người chiến sĩ trẻ vừa trải qua những trận đánh ác liệt, đây là niềm vinh dự vô cùng lớn. Nhưng điều khiến ông xúc động hơn cả là được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ mà bấy lâu nay ông chỉ được biết qua những câu chuyện của cán bộ và những bức ảnh treo trong đơn vị.
Ngày đoàn đại biểu được báo tin sẽ gặp Bác, ai nấy đều hồi hộp. Nhiều người thức dậy từ rất sớm để chỉnh tề quân phục, lau sạch đôi dép cao su và cài ngay ngắn từng chiếc cúc áo. Dù đều là những chiến sĩ từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, nhưng khi nghĩ đến việc được gặp Bác Hồ, ai cũng thấy lòng mình rộn ràng như một người con sắp được gặp người cha kính yêu.
Khi Bác Hồ bước vào hội trường, tất cả đại biểu đều đứng dậy vỗ tay chào đón. Bác mặc bộ quần áo ka-ki màu nâu giản dị, đi đôi dép cao su quen thuộc và nở nụ cười hiền từ.
Bác đi chậm rãi đến từng hàng ghế, ân cần hỏi thăm sức khỏe, quê quán và đơn vị công tác của các đại biểu.
Khi đến chỗ La Văn Cầu, Bác dừng lại lâu hơn.
Nhìn người chiến sĩ trẻ mang thương tật trên cánh tay sau trận Đông Khê, Bác ân cần hỏi thăm tình hình sức khỏe và động viên ông tiếp tục giữ gìn sức khỏe để phục vụ đất nước.
Theo những hồi ức được ghi lại trong các cuộc giao lưu sau này, La Văn Cầu luôn coi khoảnh khắc được Bác bắt tay là một kỷ niệm thiêng liêng nhất trong cuộc đời quân ngũ. Ông nhiều lần kể rằng mình vô cùng xúc động trước sự gần gũi, giản dị và tình cảm của Bác dành cho từng cán bộ, chiến sĩ.
Trong buổi gặp mặt, Bác Hồ căn dặn các chiến sĩ thi đua rằng:
"Chớ vì thắng lợi mà chủ quan, phải luôn khiêm tốn, học tập, đoàn kết và cố gắng hơn nữa."
Lời dạy ấy đã trở thành phương châm sống của La Văn Cầu trong suốt những năm sau này.
Ít lâu sau, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong đợt phong tặng đầu tiên năm 1952.
Nhiều người cho rằng với chiến công đặc biệt xuất sắc, ông hoàn toàn có quyền tự hào. Nhưng sau lần gặp Bác Hồ, điều thay đổi rõ nhất ở La Văn Cầu lại chính là sự khiêm nhường.
Ông luôn nhắc lại lời Bác dạy: "Chiến công là của tập thể."
Trong các buổi nói chuyện với thanh niên nhiều năm sau, mỗi khi được hỏi về phần thưởng quý giá nhất trong cuộc đời, La Văn Cầu không nhắc đến danh hiệu Anh hùng hay những tấm huân chương.
Ông thường trả lời:
"Điều tôi nhớ nhất là lần được gặp Bác Hồ. Đó là phần thưởng lớn nhất của cuộc đời người lính."
Đối với ông, cái bắt tay của Bác không chỉ là sự ghi nhận dành cho một cá nhân mà còn là sự động viên đối với biết bao cán bộ, chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Sau buổi gặp ấy, La Văn Cầu càng sống giản dị hơn, luôn giữ tinh thần gần gũi với đồng đội, không bao giờ nhận công lao về mình. Ông coi lời căn dặn của Bác là tài sản quý giá nhất, theo ông suốt chặng đường công tác và cả khi trở về đời thường.
Ý nghĩa câu chuyện
Cuộc gặp với Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là niềm vinh dự của La Văn Cầu mà còn thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Bác đối với những người trực tiếp chiến đấu nơi tiền tuyến. Qua câu chuyện này, thế hệ trẻ hôm nay có thể cảm nhận được phong cách gần gũi, giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng thời học tập đức tính khiêm tốn, không ngừng rèn luyện và cống hiến của Anh hùng La Văn Cầu.



